Áp lực vì bạn bè có chồng con hết rồi mà mình vẫn chưa yêu ai
Không phải ai “ổn áp” cũng sẽ có người yêu. Có những người đầy đủ mọi thứ trên giấy tờ từ ngoại hình, công việc, môi trường nhưng lại mắc kẹt ở một điểm rất khó nhìn ra: Họ không biết cách tạo ra cảm xúc trong một mối quan hệ. Và khi áp lực “phải có người yêu” ngày càng lớn, mọi thứ lại càng trở nên gượng gạo hơn.
Tôi có một cô bạn sinh năm 98. Nếu chỉ nhìn profile, bạn sẽ không bao giờ nghĩ nó “ế”. Cao ráo, ngoại hình dễ nhìn, làm giảng viên, gia đình ổn, môi trường xung quanh toàn bác sĩ, luật sư, mọi thứ đều ở mức “ổn áp”. Nói thẳng ra, nếu đem đặt lên bàn cân hôn nhân theo tiêu chuẩn xã hội, nó là một “ứng viên” không hề tệ. Nhưng nó chưa từng yêu ai, và đến giờ vẫn chưa có nổi một mối nào ra hồn.
Người ngoài nhìn vào sẽ mặc định ngay là “chắc khó tính lắm”. Nhưng tôi biết nó không khó. Nó chỉ không biết yêu. Không biết nói chuyện với đàn ông, không biết flirt, không biết tạo cảm xúc. Và quan trọng nhất không biết làm cho người khác cảm thấy hứng thú khi ở cạnh mình.

Tôi từng ngồi cạnh nó, đọc tin nó nhắn với một bạn nam đang tìm hiểu. Hai bên đều lịch sự, đều tử tế, đều “ổn”. Nhưng đoạn chat thì nhạt đến mức không biết tiếp theo phải nói gì. Tôi cầm điện thoại nó, thử nhắn giúp một câu có chút “đẩy cảm xúc”: “Ừm tớ đang ở Sài Gòn, cậu có muốn ăn gì không để tớ mua về cho riêng cậu?”
Nghe là đã có ý rồi đúng không.
Và bạn nam kia trả lời: “Gì cũng được, tớ có bao giờ chê đâu”.
Xong.
Hai người nhạt gặp nhau, tưởng chừng sẽ hút nhau nhưng hóa ra là triệt tiêu nhau luôn.
Tôi đã lập gia đình, đã có con. Những cuộc trò chuyện của tôi giờ xoay quanh công việc, con cái, cách cân bằng cuộc sống. Nhưng mỗi lần nói chuyện với nó, tôi nhận ra một điều rất rõ: Toàn bộ thế giới của nó đang bị thu hẹp lại chỉ còn một câu hỏi “Bao giờ mình có chồng?”
Bạn bè xung quanh nó, từng người một, rời khỏi “thị trường”. Người thì cưới, người thì sinh con, người thì bận bịu với gia đình nhỏ của họ. Và nó, đứng lại ở đó, bắt đầu cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau.
Đó là lúc peer pressure bắt đầu phát huy tác dụng. Mẹ nó sốt sắng. Bạn của mẹ nó cũng sốt sắng. Ai gặp cũng “giới thiệu mối này mối kia”. Và nó, cũng bắt đầu sốt sắng theo. Mỗi cuối tuần gần như thành KPI là đi xem mặt.
Tôi nhìn câu chuyện này rất thẳng: Càng áp lực phải có người yêu, bạn càng khó có người yêu. Vì bạn không còn bước vào một mối quan hệ với tâm thế “tìm hiểu”, mà bước vào với tâm thế “phải chốt”. Mà năng lượng đó, người đối diện cảm nhận được ngay. Nó làm bạn trở nên gượng, thiếu tự nhiên, và mất đi thứ quan trọng nhất trong tình cảm là “sự hấp dẫn”.
Một điều nữa mà tôi nhận ra là an toàn quá cũng là một vấn đề. Như bạn tôi - một người đã sống quá lâu trong vùng an toàn. Cô bạn tôi không thiếu gì cả, không áp lực tiền bạc, không cần dựa vào ai, cuộc sống đủ ổn để không phải cố. Nghe thì lý tưởng, nhưng chính vì vậy, nó không bao giờ buộc phải học những kỹ năng rất quan trọng như cách nói chuyện để tạo cảm xúc, cách kết nối với người khác giới, hay đơn giản là cách khiến một cuộc trò chuyện có “lửa”. Những thứ này không ai dạy, nhưng nếu bạn không dùng, bạn sẽ không bao giờ giỏi và trong tình yêu, đó lại là thứ rất quan trọng quyết định tình cảm.
Tôi không nghĩ việc “độc thân lâu năm” là vấn đề. Nhưng độc thân mà đi kèm với áp lực, với việc tự đặt deadline cho tình yêu, thì nó trở thành một vòng luẩn quẩn. Tôi nghĩ tình yêu không phải là một cuộc đua. Và hôn nhân lại càng không phải là KPI để đạt.

Peer pressure khiến người ta tưởng rằng mình đang chậm hơn người khác. Nhưng thực ra, mỗi người đang đi trên một timeline hoàn toàn khác nhau. Có người kết hôn sớm, rồi ly hôn. Có người yêu rất nhiều, nhưng không giữ được ai. Có người tưởng như “đủ hết”, nhưng lại không hạnh phúc.
Vậy nên việc “chưa có ai” ở tuổi 28 không phải là một thất bại. Nó chỉ là một trạng thái.
Tôi có nói với nó một câu mà tôi tin là đúng: “Càng cố gắng tìm tình yêu như một mục tiêu thì càng khó có được nó.”
Tình yêu trong nhiều trường hợp là hệ quả của việc bạn sống một cuộc đời đủ đầy, đủ thú vị, đủ mở để kết nối với người khác.
Khi bạn chỉ chăm chăm vào việc “phải có người yêu”, năng lượng bạn phát ra lại là sự thiếu thốn. Và sự thiếu thốn thì hiếm khi hấp dẫn.
Có thể bạn tôi sẽ mất thêm thời gian. Có thể nó sẽ phải học lại từ đầu những kỹ năng rất cơ bản như cách nói chuyện, cách tạo cảm xúc, cách khiến người khác thấy mình thú vị.
Nhưng điều đó không có gì đáng xấu hổ.
Cái đáng sợ hơn là vội vàng bước vào một mối quan hệ chỉ để “thoát ế”.
Là một người đã đi qua hôn nhân, tôi có thể nói rất rõ: Áp lực “chưa có chồng” chỉ là một nửa câu chuyện. Nửa còn lại, áp lực của một cuộc hôn nhân không đúng người còn nặng hơn rất nhiều.
Vậy nên, nếu chưa có mối tình vắt vai nào thì cũng đừng quá lo lắng, nhắm mắt mà chọn đại một người. Chậm một chút để hiểu mình hơn. Chậm một chút để biết cách kết nối thật sự. Và quan trọng nhất, chậm một chút để đi với đúng người.
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)


Bình luận