Con khóc mỗi sáng đi học, ba mẹ nên ở lại dỗ hay dứt khoát rời đi?

Sáng nào cũng vậy, con ôm chặt chân ba mẹ ở cổng trường, khóc không rời. Ở lại thêm chút hay đi ngay, cách nào mới thật sự tốt cho con?
7h sáng, cổng một trường mầm non ở Hà Nội đông đúc gia đình đưa con đi học. Bé Bông, 3 tuổi, ôm cứng chân mẹ, mặt đỏ bừng, nước mắt chảy dài, miệng gọi “mẹ ơi đừng đi”. Mẹ của Bông cúi xuống dỗ dành, ngẩng lên nhìn đồng hồ, rồi lại ôm con thêm lần nữa. Sau lưng, vài phụ huynh khác cũng trải qua cảnh tương tự, người nấn ná thêm vài phút, người “cắn răng” bước đi thật nhanh.
Cảnh chia tay buổi sáng như vậy không hiếm gặp ở trường mầm non. Phản ứng khóc, bám hoặc không muốn ba mẹ rời đi có thể liên quan đến “separation anxiety” (lo âu chia ly), thường gặp trong những năm đầu đời. Khi mới đi học, việc phải xa người chăm sóc quen thuộc và làm quen môi trường mới có thể khiến cảm giác này rõ hơn ở một số trẻ.
Hai cách chia tay dễ khiến con bất an hơn
Từ 2-4 tuổi, một số trẻ có thể khóc và phản ứng mạnh khi phải tách khỏi ba mẹ, nhất là trong giai đoạn đầu làm quen với trường. Vì vậy, việc con khóc mỗi sáng như Bông chưa đồng nghĩa con “không hợp” với lớp học mới. Lúc này, cách ba mẹ rời đi có thể ảnh hưởng đến cảm giác an toàn của con trong những lần sau.
Có nhiều ba mẹ dùng cách lén rời đi lúc con còn mải chơi, nghĩ rằng con sẽ quên nhanh và đỡ khóc hơn. Nhưng thực tế, khi quay lại không thấy ba mẹ, con có thể lo lắng hơn vì không biết ba mẹ sẽ rời đi lúc nào. Vì vậy, ngay cả khi con đang mải chơi, ba mẹ vẫn nên nói lời tạm biệt trước khi đi.

Một cách khác cũng phổ biến là hứa “mẹ đứng ngoài cổng đây” hoặc “ba chỉ đi một chút rồi về ngay” để con bớt khóc tạm thời. Nếu thực tế ba mẹ sẽ rời trường vài tiếng, những lời hứa này dễ khiến con khó hiểu về thời điểm ba mẹ quay lại. Thay vào đó, hãy dùng một mốc con dễ hình dung như “mẹ sẽ đón con sau giờ ngủ trưa” và cố gắng thực hiện đúng lời đã nói.
Những việc giúp buổi sáng nhẹ nhàng hơn
Một câu nói quen thuộc, một cái ôm rồi chào con có thể phù hợp hơn việc kéo dài cuộc chia tay mỗi khi con khóc. Theo hướng dẫn dành cho phụ huynh từ Child Care Resource Center, lời chào tạm biệt đơn giản và lặp lại đều đặn giúp con biết trước điều gì sẽ xảy ra, từ đó khoảnh khắc chia tay sẽ diễn ra nhẹ nhàng hơn.
“Nghi thức” này khiến buổi chia tay trở nên quen thuộc và dễ đoán hơn với con. Ba mẹ duy trì cách chào tương đối giống nhau mỗi ngày, con có thể dần quen với nhịp đến lớp, dù những ngày đầu vẫn có thể khóc.

Sau khi ba mẹ rời đi, giáo viên sẽ là người tiếp tục đồng hành cùng con ở lớp. Ba mẹ có thể trao đổi trước với cô về “nghi thức” chào tạm biệt của gia đình và những thứ thường khiến con cảm thấy quen thuộc, chẳng hạn một bài hát quen thuộc hoặc món đồ chơi con yêu thích. Nhờ đó, cô có thêm thông tin để hỗ trợ con chuyển sang các hoạt động ở lớp.
Những ngày đầu, con vẫn có thể khóc khi đến lớp. Ba mẹ không cần cố kéo dài thời gian ở lại để con nín hẳn, cũng đừng vội xem đó là dấu hiệu con chưa thích nghi. Một lời chào rõ ràng, nhịp đưa đón đều đặn và sự phối hợp với cô giáo sẽ hỗ trợ con dần quen với việc ở trường. Rồi sẽ đến lúc cánh cổng lớp không còn là nơi con níu chân ba mẹ, mà chỉ là điểm bắt đầu cho một ngày mới.


Bình luận