Điều mình day dứt khi làm mẹ là cai sữa sớm cho con
Ngày quay lại công việc sau sinh, điều khiến mình day dứt nhất là việc nguồn sữa giảm nhanh đến mức phải cai sữa cho con sớm hơn dự định. Lúc đó mình tự trách rất nhiều.
Nếu có ai hỏi điều gì khiến mình day dứt nhất từ khi quay trở lại công việc sau sinh, có lẽ đó là chuyện sữa của mình giảm rất nhanh và gần như cai sữa cho con sớm hơn dự định.
Thật ra, mình chưa bao giờ có ý định cai sữa cho Bo lúc 9 tháng tuổi.
Ngay từ khi sinh con, mục tiêu của mình là cố gắng duy trì sữa mẹ ít nhất đến khi con tròn một tuổi. Mình biết không phải ai cũng có điều kiện nuôi con hoàn toàn bằng sữa mẹ, nên mình luôn cảm thấy biết ơn vì hành trình hơn 9 tháng vừa qua khá thuận lợi. Nhất là giai đoạn Tết, hai mẹ con gần như dính với nhau 24/24. Con bú mẹ hoàn toàn, không cần dùng thêm sữa ngoài. Mình nghĩ mọi thứ sẽ tiếp tục suôn sẻ như thế trong thời gian tới nữa.
Thế nhưng chỉ vài tuần sau khi quay trở lại văn phòng làm việc, mọi thứ thay đổi rất nhanh. Ngày đầu tiên đi làm, mình còn rất lạc quan. Mình mang theo máy hút sữa, bình trữ sữa và đủ mọi thứ cần thiết. Hôm đó mình hút được gần hai chai sữa. Nhìn lượng sữa ấy, mình vui lắm. Mình nghĩ rằng chỉ cần cố gắng sắp xếp thời gian hợp lý thì vẫn có thể vừa đi làm vừa duy trì nguồn sữa cho con.

Nhưng chỉ khoảng một tuần sau, lượng sữa giảm thấy rõ. Từ gần hai chai xuống còn một chai. Rồi từ một chai xuống nửa chai. Sau đó là những lần ngồi hút sữa rất lâu nhưng chẳng được bao nhiêu. Cuối cùng mình phải chấp nhận một sự thật rằng mình đã kiệt sữa rồi. Có lẽ việc xa con cả ngày cộng với áp lực công việc, thiếu ngủ và căng thẳng kéo dài đã khiến nguồn sữa giảm đi nhanh như thế.
Điều đó khiến mình rất buồn. Lúc ấy Bo mới hơn 9 tháng tuổi. Mỗi lần nhìn con bú bình thay vì bú mẹ, mình lại thấy nghèn nghẹn trong lòng. Sữa mẹ là nguồn dinh dưỡng tốt nhất nhưng con không được ăn. Con phải ăn sữa ngoài. Mình cứ nghĩ rằng nếu mình cố gắng hơn, nếu mình chưa đi làm vội, nếu mình dành nhiều thời gian hơn ở bên con thì có lẽ mọi chuyện đã khác.
Rất nhiều ngày mình thật sự cảm thấy có lỗi. Cảm giác thất bại với mục tiêu cho con bú đến 1 tuổi. Mỗi lần đọc được những bài viết về việc nuôi con bằng sữa mẹ 18 tháng hay 24 tháng, mình lại thấy chạnh lòng. Mình bắt đầu so sánh bản thân với những người mẹ khác. Và càng so sánh, mình càng áp lực.
Cho đến một ngày, mình nhận ra điều khiến mình tổn thương không phải là việc sữa ít đi. Mà là việc mình liên tục tự trách bản thân.
Mình bắt đầu bình tĩnh nhìn lại toàn bộ hành trình đã qua. Hơn 9 tháng đầu đời, con được bú mẹ gần như hoàn toàn. Mình đã thức không biết bao nhiêu đêm để cho con bú. Mình đã từng tắc sữa, từng mất ngủ, từng vừa làm việc vừa hút sữa. Mình đã cố gắng rất nhiều. Vậy tại sao chỉ vì mọi thứ không diễn ra đúng kế hoạch, mình lại phủ nhận toàn bộ những nỗ lực đó?
Mình ngừng ép bản thân phải cố tăng sữa bằng mọi giá. Mình ngừng đếm từng ml sữa mỗi ngày. Thay vào đó, mình tập trung vào việc đảm bảo con vẫn được ăn đầy đủ dinh dưỡng từ những nguồn khác. Mình tìm hiểu kỹ hơn về chế độ ăn dặm của Bo. Mình chú ý hơn đến lượng đạm, chất béo, rau củ và trái cây trong mỗi bữa ăn. Những ngày không có đủ sữa mẹ, mình bổ sung thêm sữa công thức phù hợp với độ tuổi của con. Mình không còn xem đó là một thất bại nữa. Mình xem đó đơn giản là một giải pháp để giúp con phát triển khỏe mạnh.

Để mẹ con có thêm thời gian kết nối, mình quyết định giữ lại những cữ bú đêm và những khoảng thời gian ôm ấp con trước khi ngủ. Cho dù lượng sữa không còn nhiều, có những lúc con chỉ ngậm ti vài phút rồi ngủ. Có thể con không cần sữa nữa nhưng con cần mẹ ở đó. Và mình nhận ra đôi khi sự hiện diện của mẹ còn quan trọng hơn lượng sữa mà con nhận được. Thế nên mình phải thật thoải mái khi ở bên con, con mới phát triển tốt được.
Bây giờ nhìn lại, mình vẫn tiếc vì không đạt được mục tiêu một năm như dự định. Nhưng mình không còn cảm thấy tội lỗi nữa. Bởi vì cuối cùng, điều một đứa trẻ cần không chỉ là sữa mẹ. Điều con cần là một người mẹ đủ khỏe mạnh về thể chất, đủ ổn định về tinh thần và đủ yêu thương để luôn đồng hành cùng con trên từng chặng đường lớn lên.


Bình luận