Không cần sốt sắng báo hiếu vì trước sau gì cũng báo hiếu thôi!
Tôi từng có một giai đoạn rất ám ảnh với hai chữ “báo hiếu”.
Ám ảnh theo đúng nghĩa đen. Như mỗi lần nhận lương, trong đầu sẽ tự động bật lên một câu hỏi: “Tháng này mình gửi về cho bố mẹ được bao nhiêu?”
Không gửi thì thấy cấn. Gửi ít thì thấy áy náy. Mà gửi nhiều thì… lại bắt đầu lo cho chính mình. Những năm đầu đi làm, tôi không có nhiều tiền. Lương vừa đủ sống ở thành phố, thi thoảng còn phải co kéo từng khoản chi. Thật lòng mà nói, việc “không xin thêm tiền bố mẹ” lúc đó đã là một nỗ lực rồi. Nhưng tôi vẫn tự ép mình phải gửi về.

Tôi luôn có một suy nghĩ là phải gửi tiền về báo hiếu cho bố mẹ
Có những tháng, chuyển tiền xong, tài khoản gần như trống. Nhìn con số còn lại mà thấy… hơi lạnh sống lưng. Hồi đó tôi luôn mang một suy nghĩ: Có tiền là phải gửi về. Bởi tôi nghĩ đó là cách nhanh nhất để chứng minh mình là một đứa con “có hiếu”.
Nghe rất hợp lý đúng không? Cho đến khi tôi bắt đầu sống thật sự với cuộc đời của mình.
Tôi đi lấy chồng.
Hai đứa bước vào cuộc sống hôn nhân với đúng nghĩa “tự thân vận động”.
Không có nền tảng gì quá vững, mọi thứ đều phải xây từ đầu. Ban đầu chồng tôi khá chật vật trên con đường sự nghiệp nên cần tôi hỗ trợ khá nhiều. Tiền tôi kiếm được không còn là tiền của riêng mình nữa, mà là tiền để cho cả một gia đình nhỏ vận hành.
Chưa kịp ổn định thì tôi mang bầu. Rồi sinh con. Rồi cùng chồng bắt đầu khởi nghiệp.Mọi thứ đến cùng một lúc, dồn dập đến mức không cho mình thời gian để nghĩ. Và cũng từ lúc đó, tôi không còn gửi tiền về cho bố mẹ nữa.
Cảm giác lúc đó thế nào?
Buồn. Và có chút… xấu hổ. Tôi đã từng ngồi một mình và nghĩ: “Mình đúng là một đứa con không ra gì.”
Vì trong đầu tôi lúc đó, báo hiếu gần như được định nghĩa bằng tiền. Không có tiền gửi về, tức là không làm được gì cho bố mẹ. Nhưng càng về sau, khi mình đi qua đủ nhiều thứ, tôi bắt đầu nhìn lại mọi chuyện theo một cách khác. Bố mẹ tôi lúc đó vẫn còn trẻ. Vẫn đi làm, vẫn có thu nhập, vẫn tự lo được cho cuộc sống của mình.
Còn tôi thì sao?
Tôi đang ở một giai đoạn mà mọi thứ đều chưa ổn định. Tài chính chưa có, sự nghiệp chưa chắc, gia đình nhỏ thì mới bắt đầu.
Nếu lúc đó tôi vẫn cố gắng “báo hiếu” theo cách cũ tức là mỗi tháng đều đặn gửi tiền về thì thực chất là tôi đang làm gì?
Tôi đang lấy đi phần rất nhỏ mà mình có, để lấp vào một nơi… chưa thực sự cần. Và đổi lại, tôi đánh mất cơ hội xây nền tảng cho chính mình.
Tôi bắt đầu để ý xung quanh. Có rất nhiều bạn trẻ giống hệt như tôi trước đây. Đi làm ở thành phố, tháng nào cũng gửi về vài triệu cho gia đình. Gửi đều, gửi lâu đến mức nó trở thành một “nghĩa vụ mặc định”.
Nhưng rồi đến một ngày, công việc có biến cố. Bị sa thải trong làn sóng kinh tế đang bấp bênh này. Mất thu nhập và không còn đủ khả năng chu cấp cho bố mẹ nữa. Lúc đó, nhiều bố mẹ đã quen với việc con cái tháng nào cũng đều đặn gửi về một khoản tiền, bỗng ngưng lại, không được nhận tiền nữa thì tâm lý ai cũng sẽ hụt hẫng. Điều xảy ra không phải là sự thấu hiểu mà còn trách ngược lại con cái. Còn người con thì rơi vào trạng thái rất khó nói: Vừa không có tiền, vừa cảm thấy có lỗi. Tình cảnh rất oan trái.
Tôi nhận ra một điều mà đáng lẽ mình nên hiểu sớm hơn: Không phải cứ cho tiền là báo hiếu. Cũng không phải cứ mới đi làm có chút tiền và gửi tiền về mới là báo hiếu. Ngược lại nếu báo hiếu bằng cách gửi tiền “sai thời điểm” thì dù xuất phát từ ý tốt, nó vẫn tạo ra hệ quả không tốt.
Sau này, khi mọi thứ dần ổn định hơn, tôi bắt đầu nghĩ lại về chuyện báo hiếu. Thay vì đặt câu hỏi “Tháng này gửi bao nhiêu” thì đúng hơn nên hỏi “Khi nào bố mẹ thực sự cần mình và cần mình hỗ trợ ở khoản nào?”
Tôi nghĩ đến một kịch bản rất rõ ràng. Bây giờ khi mình còn trẻ và bố mẹ vẫn còn sức lao động, vẫn có thể đi làm việc kiếm tiền, tạo thu nhập, vẫn xoay xở được thì nên để ông bà làm việc. Mình có gửi tiền về, cuộc sống có thể rủng rỉnh hơn đôi chút nhưng về bản chất thì không giúp ông bà được nhiều.

Con cái ai cũng muốn báo hiếu cho bố mẹ
Nhưng giả sử đặt trong trường hợp ông bà đã già, không còn sức lao động nữa và bắt đầu yếu đi, cần đi khám bệnh, bổ sung thực phẩm bổ dưỡng dẫn đến phát sinh nhiều khoản như chi phí y tế, chi phí chăm sóc sức khỏe, rồi ăn uống, sinh hoạt. Nếu ông bà không có tiền để chi trả khoản đó nữa thì lúc đó họ mới thật sự cần mình.
Và nếu đến thời điểm đó, mình có thể bình tĩnh rút tiền ra, lo cho bố mẹ một cách trọn vẹn, không chật vật, không vay mượn, không hoảng loạn…thì đó mới là cảm giác của “báo hiếu”.
Còn nếu ngược lại: Tuổi trẻ, mình gửi hết tiền lương cho bố mẹ, không tích lũy, không đầu tư, không xây dựng tài sản gì cho bản thân. Đến khi bố mẹ cần nhất, mình lại không có khả năng giúp thì cảm giác lúc đó tôi nghĩ còn tệ hơn rất nhiều.
Bây giờ, nếu ai đó hỏi tôi: “Có cần sốt sắng báo hiếu không?”
Tôi sẽ trả lời rất thật: Không.
Không cần vội. Không cần chứng minh bằng tiền mỗi tháng mà phải suy xét xem gia đình mình có cần hay không. Nếu gia đình sa cơ lỡ vận, cần giúp đỡ thì bắt buộc mình cùng bố mẹ vượt qua khó khăn. Còn nếu trong trường hợp bình thường, bố mẹ khỏe mạnh, còn đi làm được thì khoan đã. Hãy tự tạo cho mình một nền tảng tài chính đủ vững để đảm bảo an toàn cho chính mình và để trong tương lai khi bố mẹ cần, bạn có thể xuất hiện với đầy đủ khả năng giúp họ.
Tôi tin rằng là con cái ai cũng muốn báo hiếu bố mẹ, không phải vì bị ép mà vì tình thương, bạn tự thôi thúc muốn làm. Nhưng tình thương phải đi cùng với sự sắc sảo để cả gia đình đều được nâng đỡ và ngày một tốt hơn.
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)


Bình luận