Sai lầm 30 triệu của vợ chồng tôi bắt đầu từ một lần đi khám cho con
Câu chuyện dưới đây không chỉ là chuyện mua một gói bảo hiểm “sai người, sai thời điểm”, mà còn là bài học rất thật về hôn nhân, tài chính và thấu hiểu nhau.
Có những món tiền tiêu ra vì yêu, nhưng không phải lúc nào cũng đúng với điều người còn lại đang thật sự cần. Sau sinh là một giai đoạn rất nhạy cảm, khi áp lực tiền bạc, cảm giác bất an và nhu cầu được bảo vệ đều chạm ngưỡng cao nhất. Tôi vẫn nhớ rất rõ giai đoạn mình vừa sinh con. Đó là lúc mọi thứ trong đời cùng lúc đổ dồn vào một điểm: Một đứa trẻ vừa chào đời, một gia đình mới bắt đầu, và một sự nghiệp thì… chưa đâu vào đâu.
Hai vợ chồng tôi lúc đó đang khởi nghiệp. Nhà hàng còn đang loay hoay, tiền thì cần cho đủ thứ: Tiền vận hành, tiền thuê mặt bằng, tiền nhân sự… rồi thêm tiền nuôi con. Nói thật, lúc đó tiền không chỉ là chuyện chi tiêu mà là cảm giác an tâm. Đặc biệt với một người vừa sinh xong như tôi, ở nhà, không tạo ra thu nhập, mọi thứ mình cần nhất là cảm giác “mình vẫn được bảo vệ”. Thế mà chồng mình mua hẳn cái bảo hiểm 30 triệu làm mình cứng người.

Hôm đó, tôi chỉ đơn giản là đưa Bo - con trai tôi đi khám. Một lần khám thôi mà tiền cứ đội lên, lặt vặt nhưng cộng lại thì không hề nhỏ. Tôi về than với chồng, rất bình thường: “Chắc phải mua bảo hiểm cho Bo thôi, chứ mỗi lần đi viện thế này xót tiền quá”.
Trong đầu tôi lúc đó, “bảo hiểm” chỉ là một cái gì đó nhỏ nhỏ thôi. Kiểu mua để chi trả cho toàn bộ chi phí khám bệnh cơ bản, đỡ bị hụt tiền mỗi lần con ốm vặt.
Nhưng đàn ông mà, khi họ muốn “giải quyết vấn đề”, họ không làm nửa vời.
Chồng tôi ngay lập tức đi tìm một bạn bán bảo hiểm, hẹn gặp để “tìm hiểu thêm”. Tôi cũng không nghĩ nhiều, vì trong đầu tôi, đó chỉ là một buổi hỏi thông tin. Cho đến một buổi chiều, anh gọi về, giọng rất tự hào, rất chắc chắn như vừa làm được một điều gì đó lớn lao: “Anh đã mua bảo hiểm cho em và con rồi nhé, anh mua gói 30 triệu. Vì anh yêu em, em xứng đáng với bảo hiểm 30 triệu”.
Tôi cứng người, không biết nên cười hay nên mếu.
Bạn phải đặt mình vào hoàn cảnh đó mới hiểu. Một người phụ nữ vừa sinh con, đang ở nhà, không có thu nhập, chồng thì đang khởi nghiệp, tiền chưa ổn định… bỗng nhiên nghe tin “Anh đã tiêu 30 triệu cho bảo hiểm”. Nghe thì rất có trách nhiệm nhưng với tôi lúc đó, nó không mang lại cảm giác an toàn, nó làm tôi hoang mang hơn.
Thật lòng mà nói, nếu lúc đó anh đưa tôi 30 triệu tiền mặt, có khi tôi còn thấy hạnh phúc hơn rất nhiều. Nghe thì thực dụng, nhưng đó là sự thật.
Ở thời điểm đó tôi rất khó chịu nhưng không thể trách chồng. Trách chồng vì anh tiêu tiền, mà vì anh tiêu tiền sai thời điểm, sai nhu cầu nhưng rồi nhìn lại cũng vì yêu vợ con, quan tâm và muốn bảo vệ vợ con nên mới mua bảo hiểm. Tôi hiểu động cơ của anh là tốt. Chỉ là cách anh thể hiện tình yêu… không phải thứ tôi cần.
Nếu nói theo kiểu hiện đại, đó là không khớp “love language” - “ngôn ngữ tình yêu”. Anh thể hiện tình yêu bằng cách mua một thứ anh tin là bảo vệ được vợ con. Còn tôi, thứ tôi cần lúc đó lại rất đơn giản: Tiền mặt, sự chủ động và cảm giác mình vẫn kiểm soát được cuộc sống của mình.
Sáu tháng sau, khi mọi thứ bớt căng hơn, anh ngồi lại và tự thú nhận rằng “Anh bị bên bảo hiểm dụ”. Tôi không bất ngờ vì biết thừa ngay từ lúc chồng gọi điện thoại nói mua bảo hiểm tận 30 triệu rồi.
Thực tế thì gói bảo hiểm đó, trên giấy tờ rất nhiều ưu đãi, rất tốt cho người mua. Nhưng khi đi vào sử dụng, gần như không dùng được trong những tình huống mình cần nhất. Nó chỉ chi trả khi bệnh nặng, phải phẫu thuật lớn, nhập viện dài ngày. Trong khi cái tôi cần là những chi phí nhỏ, đều đặn, xảy ra thường xuyên như khám bệnh, thuốc men, theo dõi sức khỏe cho con.
Bo sinh ra có một dị tật ở chân, chắc chắn sẽ phải phẫu thuật. Tôi hỏi bên bảo hiểm “Trường hợp này bảo hiểm có trả không?”.
Câu trả lời là không. Vì dị tật này của con đã được phát hiện từ khi còn trong bụng mẹ. Tôi kiểu… “thế mua bảo hiểm của mấy người để làm gì?”

Tôi vừa phải tự trả tiền phẫu thuật cho con. Vừa phải đóng tiền cho bảo hiểm. Một lúc trả tiền cho hai thứ mà đáng lẽ một trong hai phải giúp mình. Đó là lúc tôi hiểu một điều mà trước đó tôi chưa từng nghĩ sâu: Bảo hiểm không sai nhưng mua sai thì rất sai. Sai ở logic, sai ở đối tượng và sai ở thời điểm.
Tôi ngồi lại nói chuyện với chồng, phân tích cho chồng hiểu: “Nếu anh thật sự muốn bảo vệ gia đình, lẽ ra người cần mua bảo hiểm là anh, là người chồng chứ không phải em”.
Vì chồng là người tạo ra thu nhập. Nếu chẳng may vợ có chuyện, gia đình vẫn còn chồng đứng ra cáng đáng. Nhưng nếu chồng có chuyện, vợ và con sẽ mất đi nguồn sống. Lúc này gói bảo hiểm sẽ phát huy tác dụng và chi trả mọi chi phí cho chồng, đồng thời sẽ hoàn về một khoản tiền để vợ và con có thể nhờ vào đó duy trì cuộc sống tiếp.
Đến bây giờ, tôi vẫn giữ bảo hiểm đã mua. Không dùng cũng không hủy. Thỉnh thoảng nhìn lại, tôi coi nó như một bài học về tiền, về cách yêu, và về cách một gia đình nên đưa ra quyết định tài chính.
Nếu có ai hỏi tôi về “bảo hiểm khi sinh con”, tôi sẽ không nói là nên hay không nên mua. Tôi chỉ nói một điều rất rõ: Đừng mua theo cảm xúc. Đừng mua vì sợ. Phải ngồi lại cân đo đong đếm thật cẩn thận trước khi ra quyết định.
___
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)


Bình luận