
Có một cuộc tranh luận khá dễ thương đang diễn ra trong gia đình mình dạo này: Sinh con thì nên về nhà nội hay nhà ngoại?
Nghe thì tưởng chuyện lớn, mà thật ra bắt đầu từ những cuộc trò chuyện rất quen thuộc hàng ngày.
Số là một hôm mình đang ngồi ăn cơm thì bà ngoại gọi điện. Sau vài câu thăm hỏi kiểu “hôm nay con ăn được không?”, “bụng lớn đừng nằm ngửa”, “tránh với tay lấy đồ trên cao nhé!”… mẹ bỗng chốt hạ chắc nịch: “Con sinh xong thì về đây ở cữ. Mẹ lo hết cho, khỏi phải suy nghĩ”.
Mình ậm ừ, chưa kịp trả lời thì hôm sau về nhà chồng, mẹ chồng lại bảo: “Ở nhà nội đi con. Mẹ dọn sẵn phòng rồi, sau này sinh xong có bà nội chăm cháu cho quen”.
Thế là từ đó, câu chuyện “sinh đẻ ở đâu, ở cữ chỗ nào” trở thành chủ đề mỗi lần hai bên gia đình thăm hỏi mẹ cháu.

Nói về hai bà, mẹ ruột mình thì lo cho con cái theo kiểu rất tỉ mỉ. Hôm trước bà gửi qua Zalo cả danh sách dài những món nên ăn sau sinh như cá kho nghệ, chân giò hầm đu đủ, canh rau ngót, gà hầm thuốc Bắc… với lời dặn ở cữ là phải ăn uống cho đàng hoàng, rồi chốt là “để mẹ nấu cho đúng kiểu”.
Chưa hết, mẹ còn chuẩn bị sẵn mấy bộ đồ cotton rộng rãi cho mình mặc sau sinh. Bà bảo mặc cho thoải mái, đỡ bị lạnh người, phần đệm mở ngực cũng tiện cho con bú. Nghe mẹ nói chuyện mà cứ như mọi thứ đã được bà tưởng tượng và chuẩn bị từ rất lâu rồi.
Còn mẹ chồng mình thì chăm theo kiểu âm thầm mà rất chu đáo. Một lần hai vợ chồng ghé về nhà ăn cơm, mình để ý thấy trong phòng trống đã có thêm một cái nôi nhỏ. Hỏi ra mới biết mẹ chồng đặt mua từ trước. Bà còn nói tỉnh bơ: “Chuẩn bị trước cho đỡ cập rập. Mẹ nhờ ba mày lắp sẵn để cho gỗ bay mùi sơn, cháu nằm không ảnh hưởng sức khỏe”.
Rồi trong bữa cơm, bà còn hỏi mình rất kỹ: “Con thích ăn món gì nhất sau sinh? Mẹ học nấu trước”.
Thấy tình hình “ngày càng căng”, mình trêu chồng rằng con chưa ra đời mà đã có hai bà giành chăm rồi, đã thế ba mẹ đỡ vất vả. Anh chỉ cười rồi nói: “Thế là may mắn chứ sao”. Mình ngẫm lại cũng đúng!
Không phải ai cũng có được cảm giác khi em bé còn chưa chào đời đã được nhiều người mong chờ đến vậy.

Những tưởng cuộc tranh luận mãi không có hồi kết thì một lần ghé nhà ngoại, mình nghe hai bà gọi điện cho nhau, bàn luận rất nghiêm túc rằng: Nếu ở nhà ngoại thì bà nội qua phụ ban ngày còn nếu ở nhà nội thì cuối tuần bà ngoại qua thăm.
Mẹ mình còn nói nhỏ qua điện thoại: “Thôi miễn sao tụi nhỏ đỡ áp lực sinh ở đâu, mình chia nhau chăm cháu cũng được”. Nghe vậy mẹ chồng liền đáp lại rất nhanh: “Ừ, miễn con bé đỡ cực. Lần đầu làm mẹ chắc cũng lo lắm”.
Hai bà cứ thế tự bàn bạc với nhau đủ thứ như thể đang lên một kế hoạch rất bài bản. Điều khiến mình bất ngờ nhất là trong suốt cuộc nói chuyện đó, hai bà gần như không nhắc đến chuyện “ở đâu cho thuận tiện với mình”, mà chỉ xoay quanh một điều là làm sao để con gái, con dâu của mình đỡ vất vả nhất sau sinh.
Nghe xong mình chỉ biết ngồi cười, lòng thì cứ nôn nao hạnh phúc, bỗng thấy hóa ra “cuộc tranh luận” tưởng chừng gay go kia, thực ra chỉ là hai người mẹ đang lo cho con theo hai cách khác nhau mà thôi.

Lúc chưa mang thai, mình cứ nghĩ chuyện ở cữ chắc đơn giản lắm. Ở đâu tiện thì ở. Nhưng bây giờ mới nhận ra, đằng sau câu hỏi “sinh ở đâu” thật ra là cả một trời yêu thương của hai bên gia đình.
Cuối cùng thì vợ chồng mình vẫn sẽ phải bàn bạc kỹ để chọn phương án phù hợp nhất cho cả hai bên. Nhưng thật lòng mà nói, dù sinh ở nhà nội hay nhà ngoại thì mình cũng thấy rất yên tâm. Vì mình biết, phía sau hai mẹ con luôn có rất nhiều người đang chờ sẵn để yêu thương và chăm sóc.
Và đôi khi, nghĩ đến chuyện em bé này lớn lên sẽ được kể rằng: “Ngày xưa con chưa sinh ra mà bà nội với bà ngoại đã tranh nhau chăm rồi đó”… tự nhiên thấy hành trình làm mẹ của mình hạnh phúc hơn rất nhiều.


Bình luận