Trẻ trên 6 tuổi vẫn đái dầm, khi nào ba mẹ cần lo lắng?

Đái dầm là chuyện khá thường gặp ở trẻ nhỏ, nhưng khi con đã trên 6 tuổi mà vẫn thường xuyên “ướt giường”, nhiều ba mẹ bắt đầu lo lắng, thậm chí trách con lười đi vệ sinh hay ngủ mê.
Thực tế, đái dầm ban đêm không phải lúc nào cũng là bệnh lý. American Academy of Pediatrics ghi nhận trẻ độ tuổi tiểu học vẫn có thể bị đái dầm. Điều quan trọng là ba mẹ cần phân biệt đâu là dấu hiệu cần được theo dõi thêm.
Trẻ trên 6 tuổi đái dầm, khi nào được xem là bình thường?
Đái dầm ban đêm là tình trạng trẻ đi tiểu trong lúc ngủ do cơ thể không thể kiểm soát. Trước 7 tuổi, việc trẻ đôi lúc đái dầm thường được xem là bình thường, đặc biệt nếu chỉ xảy ra thỉnh thoảng và không đi kèm các biểu hiện bất thường như tiểu đau, tiểu gấp, sốt, táo bón nặng.
MedlinePlus cho biết đây là tình trạng ngoài ý muốn và nhiều trẻ cũng cảm thấy xấu hổ, căng thẳng sau mỗi lần đái dầm. Vì vậy, la mắng hay trừng phạt chỉ khiến trẻ áp lực hơn và có thể làm tình trạng kéo dài lâu hơn. Tuy nhiên, nếu trẻ đã trên 6 tuổi nhưng tình trạng đái dầm xảy ra thường xuyên, kéo dài hoặc bắt đầu ảnh hưởng đến tâm lý, sinh hoạt, ba mẹ nên chú ý theo dõi kỹ hơn.

Vì sao trẻ trên 6 tuổi vẫn đái dầm?
Có nhiều nguyên nhân khiến trẻ lớn vẫn đái dầm. Một số trẻ có bàng quang phát triển chậm, dung tích bàng quang nhỏ hơn, ngủ quá sâu nên không tỉnh dậy khi bàng quang đầy, hoặc cơ thể tạo nhiều nước tiểu vào ban đêm. Còn theo NHS, táo bón cũng là nguyên nhân dễ bị bỏ sót. Khi ruột chứa quá nhiều phân, bàng quang sẽ bị chèn ép và khó giữ nước tiểu hơn vào ban đêm.
Ngoài ra, đồ uống có gas, trà, cacao hoặc nước ngọt chứa caffeine cũng có thể khiến trẻ đi tiểu nhiều hơn và làm tình trạng đái dầm nặng hơn.
Điều chỉnh bằng cách thiết lập routine đi vệ sinh
Nếu trẻ không có dấu hiệu bất thường khác, NHS khuyến nghị phụ huynh có thể hỗ trợ trẻ bằng cách điều chỉnh tại nhà, trước khi can thiệp y tế. Điều đầu tiên và quan trọng nhất là không la mắng hay tạo áp lực cho trẻ. Nhiều trẻ đã tự ti vì đái dầm, nên việc bị trách phạt chỉ khiến trẻ căng thẳng hơn và tình trạng có thể kéo dài.
Tiếp theo, ba mẹ nên thiết lập routine đi vệ sinh cho con. Ví dụ yêu cầu con đi vệ sinh đều đặn mỗi 2-3 giờ vào ban ngày, không nhịn tiểu quá lâu, đi tiểu ngay trước khi đi ngủ… Theo NHS, việc duy trì lịch đi vệ sinh ổn định giúp bàng quang hình thành phản xạ tốt hơn.

Buổi tối, ba mẹ cần giúp con điều chỉnh lượng nước nạp vào cơ thể. Trẻ vẫn cần uống đủ nước vào ban ngày để cơ thể và bàng quang hoạt động bình thường. Tuy nhiên, cần giảm lượng nước sau bữa tối, hạn chế uống quá nhiều trong 1-2 giờ trước khi ngủ, tránh nước ngọt có gas hoặc đồ uống chứa caffeine. Điều này giúp giảm áp lực cho bàng quang trong lúc ngủ.
Một số gia đình áp dụng bảng theo dõi “đêm khô - đêm ướt” để khuyến khích trẻ hợp tác. Tuy nhiên, thay vì chỉ phát thưởng khi trẻ không đái dầm, ba mẹ nên tặng trẻ món quà con thích khi “chăm chỉ” đi vệ sinh trước khi ngủ, chủ động uống nước đúng giờ… Những món quà nhỏ sẽ khích lệ con thực hành thói quen tốt và có động lực duy trì lâu dài.
Khi nào cần đưa trẻ đi khám?
Phần lớn trường hợp đái dầm có thể cải thiện dần theo thời gian. Tuy nhiên, ba mẹ nên đưa trẻ đi khám nếu có các dấu hiệu gồm: Tình trạng kéo dài bất thường sau 7 tuổi; trẻ gần như đái dầm mỗi đêm; từng hết đái dầm rồi tái phát; tiểu đau, tiểu buốt, tiểu nhiều lần vào ban ngày; táo bón kéo dài; trẻ khát nước bất thường; nước tiểu đổi màu hoặc có mùi lạ; trẻ ngáy to hoặc ngủ không yên.
Theo Mayo Clinic, những dấu hiệu này có thể liên quan đến các vấn đề cần được kiểm tra thêm như nhiễm trùng tiểu, táo bón nặng, rối loạn giấc ngủ hoặc các bệnh lý khác.

Tóm lại, điều trẻ cần nhất là sự đồng hành từ ba mẹ. Trong nhiều trường hợp, chỉ cần điều chỉnh thói quen sinh hoạt đúng cách và theo dõi kỹ lưỡng.


Bình luận