Những ngày đầu sau sinh, nhà đông người nên con lúc nào cũng có người bồng bế. Nhàn thì có nhàn, nhưng rồi tôi bắt đầu chột dạ: Hình như chồng và con đang… xa nhau dần mà chẳng ai nhận ra.
Những ngày đầu sau sinh, gia đình tôi được mẹ nội, mẹ ngoại hỗ trợ rất nhiều. Hai bà tranh hết phần chăm cháu. Tôi cũng lao vào chăm cùng các bà, nên suốt 3 tháng đầu, chồng tôi hầu như chẳng đụng tay vào việc gì.
Lúc đó, tôi bắt đầu lo chồng và con sẽ ít kết nối với nhau. Dù là con ruột, nhưng nếu không tự tay chăm sóc, không tiếp xúc, không “đầu tư cảm xúc”, hai cha con rất dễ trở nên xa cách. Ngay cả tôi - người trực tiếp sinh con, lúc đầu cũng ít nhiều có cảm giác “xa lạ”. Mãi đến sau này, khi cho con bú, tắm rửa, ôm ấp, tôi mới dần dần gắn bó với bé hơn. Tình mẫu tử hình thành như vậy đó, còn tình phụ tử thì tôi nghĩ cần nảy sinh và duy trì theo kiểu khác.
Với đàn ông - người không mang nặng đẻ đau suốt 9 tháng 10 ngày, càng không phải là người chăm sóc con, thì sợi dây gắn kết càng mờ nhạt hơn. Nếu không tạo cơ hội tiếp xúc thì tình phụ tử biết bao giờ mới chớm nở?
Tập cho chồng “làm quen” với con mỗi buổi sáng
Tôi nghĩ cách đầu tiên để kéo gần mối quan hệ cha con là mỗi buổi sáng, khuyến khích chồng ôm con vài phút và nói chuyện với bé để tạo sự gắn kết. Trớ trêu thay, người hướng ngoại như chồng tôi lại chẳng biết nói gì với con cả. Hai bố con nhìn nhau trân trân, bốn mắt chạm nhau mà không biết tương tác gì.
Vợ chồng tôi bắt đầu tranh cãi rất nhiều về chuyện này. Tôi muốn chồng dành thời gian cho con, nhưng anh thì vướng vào công việc, với rất nhiều nỗi trăn trở khi bắt tay khởi nghiệp mảng kinh doanh nhà hàng. Công việc bận tối mặt, về đến nhà khuya lắc, buổi sáng lại ngủ bù nên rất khó “đòi hỏi” anh dành thời gian cho con như tôi mong muốn. Sự lệch nhịp này khiến cả hai vợ chồng đều căng thẳng.
Giảm bớt trợ lực, tăng khả năng tự lực bằng cách không dựa dẫm ông bà
Tôi nhận ra một điều khá nghịch lý. Khi có các bà hỗ trợ chăm em bé giúp thì nhàn lắm, nhưng vì quá nhàn nên vợ chồng lại có khoảng cách với nhau. Tôi đỡ mệt vì có các bà chăm con, thế thì chồng lại càng không mệt, cho nên chẳng ai thấy cần ai.
Thế là tôi quyết định để các bà về. Nghe thì hơi “mệt trong người”, nhưng nhờ thời điểm khó khăn đó mà vợ chồng tôi kết nối trở lại. Không có ai để ỷ lại, nên mỗi khi con khóc là hai vợ chồng tự xoay xở. Lúc ấy mới hiểu cảm giác “hai đứa cùng cực” lại gắn kết đến lạ. Không ai nhàn hơn ai, không ai đứng ngoài cuộc, mình vất vả mà chồng cũng vất cả, thế rồi tự nhiên thấy thương nhau hơn.

Ngày đầu không có các bà, chồng tôi dậy sớm bất ngờ, vệ sinh cá nhân, tắm rửa sạch sẽ rồi vào chăm con, không phàn nàn câu nào. Lúc đó, tôi tưởng anh đã “giác ngộ”.
Nhưng đúng 24 giờ sau, chồng tôi “phản kháng” ngay lập tức. Chăm con được một lúc thì chồng đã kể công, tôi bực quá nên phàn nàn “làm ít kể công nhiều”. Chồng nói lại: “Thế bây giờ anh phải làm như thế nào thì mới được công nhận là chăm con?”. Đôi vợ chồng trẻ vì thế mà cãi nhau tơi bời.
Dần dần tôi hiểu ra, đàn ông nhiều khi không phải lười, mà đơn giản là không biết phải làm gì. Chị em mình chỉ dẫn rõ ràng và công nhận nỗ lực của các anh chồng thì họ lại sẵn sàng trông con, thậm chí còn thấy tự hào vì “hóa ra mình trông con khéo phết”.
Còn phụ nữ, việc chăm con như là năng khiếu. Vốn đã làm tốt và thành thục hơn đàn ông nên chị em thường ôm hết vào người. Khi nhờ chồng làm, mình lại dễ xem đó là chuyện nhỏ, không đáng để khen. Nhưng nếu không khen, không chỉ cách, thì đàn ông không biết bắt đầu từ đâu và lại “phản kháng”.
Chồng tôi lại thuộc dạng rất thích được khen. Làm xong tôi cứ khen, thế là tự nhiên anh chủ động hơn, mỗi ngày cố thêm một chút. Đúng với suy nghĩ: “Đàn ông là những đứa trẻ to xác”, chỉ cần vợ hướng dẫn rồi động viên đúng lúc là đâu vào đấy.
Tất nhiên, không phải người vợ nào sau sinh cũng đủ bình tĩnh để làm “cô giáo” hướng dẫn chồng. Thời gian đó ai cũng nhạy cảm, dễ stress. Thế nên tôi chia sẻ cho chị em về nguyên lý, còn áp dụng được hay không thì tùy duyên và tùy sức của mỗi mẹ lúc đó.
Giảm tải áp lực cho cả hai
Quay trở lại câu chuyện giúp chồng gắn kết với con. Sau thời gian vật lộn, vừa trông con vừa đi làm đến kiệt sức, vợ chồng tôi quyết định thuê giúp việc để giảm tải công việc và có thêm thời gian chất lượng cho con.

Sau pha này, tôi rút ra bài học là chỉ khi chồng thực sự bắt tay vào chăm con, các anh mới thấm được công việc này vất vả thế nào. Đến khi anh tự thốt lên câu: “Thôi thuê người giúp việc đi, chứ thế này vợ chồng mình chịu không nổi”, thì tôi cho rằng đây là một thắng lợi nho nhỏ. Không phải để hành chồng, mà để anh hiểu, từ đó biết thương vợ hơn, biết trân trọng công việc chăm con hơn.
Đổi lại nếu có ông chồng nào nhất quyết đẩy hết việc chăm con sang cho vợ, thì tôi nghĩ họ phải làm việc chăm chỉ hơn, kiếm nhiều tiền hơn để chu cấp cho vợ con một cuộc sống đủ đầy, dư dả để tìm được người hỗ trợ việc nhà.
Khi có người giúp việc, chồng tôi bắt đầu có thời gian chơi đùa chất lượng với con, mà không phải luôn trong trạng thái căng thẳng. Tôi thì đỡ kiệt sức hơn, tâm lý thoải mái từ đó động viên chồng nhiều hơn. Thế rồi, tổ ấm yên ổn, êm ấm hẳn. Hai vợ chồng cùng nhau chăm con nhẹ nhàng, thấu hiểu và gắn bó hơn nhiều.
---
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)





Bình luận