Đừng lo chồng sẽ ngoại tình. Hãy tin chắc chồng sẽ ngoại tình!
Càng đi vào hôn nhân, tôi càng thấy tin vào một điều “có thể không xảy ra” không giúp mình an toàn hơn. Chỉ khi nhìn thẳng vào khả năng xấu nhất, mình mới biết mình đang có gì trong tay.
Nghe có vẻ cực đoan nhưng thật ra, nó khiến tôi sống trong hôn nhân tỉnh táo hơn rất nhiều.
Hôm nay có thể rất yêu. Nhưng 5 năm nữa, 10 năm nữa, khi mọi thứ trở thành thói quen, khi cuộc sống cuốn đi, khi mỗi người thay đổi theo một hướng khác, ai dám chắc là không có lúc chán nhau? Không có lúc rung động với một người khác?
Tôi biết chuyện ngoại tình nghe không dễ chịu, không ai muốn nó xảy ra cả. Nhưng càng nghĩ nhiều về hôn nhân, tôi thấy vấn đề ngoại tình không nằm ở việc có xảy ra hay không, mà nằm ở việc khi xảy ra, mình đang ở vị thế nào.
Tôi không tin vào sự chung thủy tuyệt đối kéo dài cả đời. Không phải vì tôi không muốn tin, mà vì tôi hiểu cảm xúc con người có thể thay đổi, hoàn cảnh có thể thay đổi, và chính mình cũng không dám đảm bảo rằng mình sẽ không bao giờ rung động trước một ai khác.
Vậy nên thay vì đặt niềm tin vào thứ mình không kiểm soát được, tôi chọn đặt niềm tin vào thứ mình có thể nắm là quyền lợi của mình trong hôn nhân.
Nếu hai vợ chồng cùng nhau xây dựng sự nghiệp, cùng nhau gây dựng tài sản - thì đừng bao giờ chỉ “tin nhau” bằng lời nói. Hãy có giấy tờ. Hãy có tỷ lệ rõ ràng. Bạn là ai trong cuộc chơi này? Cổ đông? Đồng sáng lập? Bạn được chia bao nhiêu?
Bởi vì đến cuối cùng, hôn nhân không chỉ là tình yêu. Nó là một mối quan hệ có ràng buộc lợi ích.
Và tôi tin vào điều này: Khi hai người còn lợi ích chung đủ lớn, họ sẽ không dễ dàng rời bỏ nhau.

Bạn cứ nhìn những cặp vợ chồng có tài sản lớn, có công ty chung, có cả một hệ sinh thái vận hành cùng nhau. Không phải lúc nào họ cũng còn yêu nhau. Thậm chí có thể cả hai đều có đời sống riêng bên ngoài. Nhưng họ vẫn ở lại.
Vì cái giá của việc rời đi quá lớn.
Đàn ông, phần lớn, rất lý trí trong những quyết định lớn. Họ có thể “ngã lòng”, có thể có cảm xúc với người khác. Nhưng khi đứng trước lựa chọn: bỏ vợ - đồng nghĩa với việc chia tài sản, ảnh hưởng công việc, mất ổn định, bị gia đình và xã hội đánh giá, họ sẽ cân đo rất kỹ.
Nếu cái “mất” lớn hơn cái “được”, họ sẽ không chọn rời đi.
Và lúc đó, câu chuyện không còn là “có ngoại tình hay không”, mà là: Bạn đang đứng ở đâu trong cuộc chơi đó?
Nếu bạn là người nắm quyền, bạn có thể đặt luật chơi, yêu cầu chấm dứt. Bạn có thể chọn cách xử lý theo tiêu chuẩn của mình.
Còn nếu bạn không có gì trong tay, không có tài sản, không có vị thế, không có sự độc lập thì bạn sẽ bị đẩy vào thế bị động. Lúc đó, mọi quyết định không còn thuộc về bạn nữa.
Tôi không nói rằng phụ nữ phải chấp nhận việc chồng ngoại tình. Nhưng tôi nói thẳng: Đừng để mình rơi vào tình huống mà người khác quyết định số phận của mình.
Cái tôi thấy “non” nhất không phải là bị phản bội mà là bị phản bội trong khi không có gì trong tay. Không tài sản. Không vị thế. Không giấy tờ. Không có phần trong những gì hai người từng cùng nhau xây dựng. Rồi cuối cùng ôm con ra đi tay trắng. Đó không phải là mạnh mẽ. Đó là thiếu chuẩn bị.
Còn chuyện ngoại tình, tôi cũng không ảo tưởng về việc mình sẽ luôn bình tĩnh nếu chuyện đó xảy ra thật. Có thể lúc đó tôi cũng sẽ tức, cũng sẽ khó chịu, cũng sẽ muốn “xử lý” theo cảm xúc. Nhưng có một điều tôi chắc chắn: Tôi sẽ không bao giờ để mình rơi vào thế yếu.

Tôi biết có người sẽ không thích cách nhìn này, sẽ nói rằng hôn nhân phải dựa trên tình yêu, không phải tính toán. Nhưng thực tế là: Tình yêu không đủ để bảo vệ bạn trong mọi tình huống.
Vậy nên nếu phải tóm lại thành một lời khuyên thì sẽ là: Đừng đặt cược cuộc đời mình vào việc một người sẽ yêu mình mãi mãi.
Hãy chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất rằng một ngày họ có thể thay đổi. Và khi ngày đó đến, hãy đảm bảo rằng: Bạn không cần phải xin phép ai để tiếp tục sống tốt cuộc đời của mình.
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)




Bình luận