Ngày đó tôi cũng không nghĩ nhiều chuyện nuôi con. Sinh xong rồi tính tiếp. Ai ngờ, chính cách “nuôi con kiểu cũ” lại giúp tôi nhẹ đầu, nhẹ người và bình tĩnh hơn rất nhiều.
Hồi mang bầu, tôi thuộc kiểu mẹ bỉm hơi ỉ i. Tôi cứ nghĩ: “Thôi kệ, sinh xong là có mẹ nội mẹ ngoại vào chăm rồi. Lo gì!”. Tôi không đọc sách nhiều, không tìm hiểu kỹ về phản xạ xuống sữa, cũng không nắm rõ trẻ sơ sinh thực sự có những nhu cầu gì. Nhiều người đưa cho tôi vài cuốn sách chăm bé sơ sinh nhưng lúc đó công việc chất đống nên cứ để đó mãi.
Hôm trước khi đi đẻ tôi còn đau đáu lo làm sao trả deadline cho đối tác thì đùng… trong đêm đó tôi bất ngờ vỡ ối. Nhanh đến mức chính tôi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý.

Những ngày đầu sau sinh, mẹ nội mẹ ngoại gần như làm hết, chăm bé từ A đến Z. Tôi chỉ việc quan sát rồi học theo, giống như một khóa “đào tạo tại chỗ”. Mãi đến khi cơ thể hồi phục, tôi mới mở sách và đọc một mạch từ đầu đến cuối. Lúc ấy tôi mới vỡ ra: À, thì ra trẻ sơ sinh có nhiều nhu cầu hơn mình tưởng, mình chăm như nào cũng phải có khoa học, có lý giải đàng hoàng.
Từ đó, tôi tự đặt cho mình một nguyên tắc: kết hợp kinh nghiệm truyền thống với kiến thức khoa học, vừa học từ các bà, vừa kết hợp hiểu biết khoa học để lọc ra điều phù hợp nhất với mẹ con mình. Vì thực tế là, không phải điều gì “ông bà xưa truyền lại” cũng đúng, và cũng không phải cái gì hiện đại là hợp với mình. Mình thực tế trải nghiệm thì thấy có 3 cách chăm con truyền thông dưới đây rất hiệu quả và nếu có thể, các mom tham khả nha.
1. Cho bú trực tiếp thay vì hút sữa
Tôi làm nghề tự do, không phải quay lại công sở đúng 6 tháng, nên việc chăm con có phần linh hoạt hơn. Vì thế tôi chọn cho con bú trực tiếp ngay từ đầu.
Thành thật mà nói, cách này nhàn vô cùng.
Trong khi nhiều mẹ chọn hút sữa để kích sữa, tôi lại thấy máy hút với hàng loạt phụ kiện rửa, sấy, tiệt trùng khiến mình… hoa mắt. Rồi cảnh ngồi hút 30 phút, sau đó lại hâm sữa đúng nhiệt độ, rồi nhờ người khác cho bé bú. Tất cả nghe thôi đã thấy mệt.
Trong khi đó, bé tôi đói một cái là tôi chỉ việc… vạch áo. Mười lăm phút là xong một bữa. Không lỉnh kỉnh, không điện đóm, không dụng cụ, không áp lực.
Đặc biệt là ti đêm. Chỉ cần con trở mình nhẹ, tôi nghiêng người một cái là con bú được ngay, cả hai mẹ con lại chìm vào giấc ngủ. Nếu phải dậy pha sữa hay hâm bình, chắc tôi kiệt sức mất.
Tôi vẫn hay nói vui rằng: mẹ chăm con một mình thì nên chọn những gì đơn giản nhất, vì sự đơn giản giúp mình giữ được sức khỏe lẫn tinh thần.
Nếu bạn là một bà mẹ chăm con một mình giống tôi thì tôi khuyên các mẹ nên ưu tiên những gì dân dã, đơn giản và ít gây áp lực nhất. Vừa nhàn thân mà con cũng sẽ sướng hơn nữa
2. Cho con ngủ chung với bố mẹ
Ban đầu tôi cũng sợ lắm, sợ ngủ chung sẽ đè vào con, sợ nguy hiểm nhưng sinh con rồi tôi mới hiểu: linh cảm của người mẹ là điều vô cùng kỳ diệu.
Dù mệt đến đâu, chỉ cần con cựa nhẹ là tôi lập tức tỉnh giấc. Một sự kết nối rất bản năng, rất đặc biệt mà trước đây tôi chỉ được nghe kể chứ chưa bao giờ cảm nhận rõ rệt đến vậy. Cảm giác kết nối đó khiến tôi yên tâm cho con ngủ cạnh mình. Thực tế là chẳng bao giờ tôi đè trúng con như nỗi lo lúc mang bầu cả.

Ngủ chung còn giúp tôi cho bé ti đêm dễ dàng: xoay người cho bú rồi khi nào bé no thì 2 mẹ con ngủ tiếp. Không phải bật dậy bế con từ cũi ra rồi trả lại vào cũi. Đặc biệt là những ngày trong tháng của bé, bé đòi bú liên tục đêm chắc 4 - 5 lần, nếu cứ mỗi lần bé đói và mẹ phải lôm côm bò dậy thì không sớm cũng muộn mẹ kiệt sức mất. Nên cho con ngủ cùng đó là cứu tinh với tôi.
3. Cho con bú theo nhu cầu, không đếm ml
Có giai đoạn tôi thấy nhiều mẹ đếm từng ml sữa để biết con no hay chưa. Tôi cũng từng tự hỏi: “Liệu mình có nên làm vậy để biết con có bú đủ không?”.
Nhưng khi quan sát con, cách bé tự nhả ti khi đã no, cách bé ngủ khi cơ thể đã tiếp đủ lượng sữa hay cách bé đòi ti sớm hơn khi đói. Tôi nhận ra rằng cơ thể trẻ sơ sinh có một cơ chế giao tiếp rất rõ ràng, chỉ cần mình chịu lắng nghe. Em bé cũng như người lớn thôi, có ngày ăn nhiều, ngày ăn ít. Bú ít một vài bữa không có nghĩa là mẹ ít sữa. Cơ thể người mẹ sinh ra vốn đã rất kỳ diệu: bé bú ít thì sữa giảm, bé bú nhiều thì sữa lại tăng như 2 cái bánh khớp đan vào nhau. Hoàn toàn theo nhu cầu.
Trong tháng đầu, bé bú một tiếng một lần là chuyện bình thường. Tôi cũng từng hoảng: “Sao con bú liên tục vậy? Có phải sữa mình không đủ không?”
Nhưng rồi tôi hiểu rằng trẻ sơ sinh sức còn yếu, bé bú một xíu là mệt rồi ngủ, khi nào đói lại tỉnh đòi ăn, nó hoàn toàn theo nhịp sinh lý bình thường. Qua tháng thứ 2, thứ 3, bé bắt đầu khoẻ hơn, bú được dài hơi hơn, cữ rõ hơn, mẹ tự nhiên cũng nhàn hơn.
Vấn đề là: đừng chạy theo quá nhiều phương pháp hiện đại nếu mình chưa thật sự hiểu cốt lõi. Máy hút sữa, phương pháp EASY, dạy con tự ngủ, đo ml… tất cả đều không sai, nhưng nếu không hiểu bản chất dễ khiến mẹ rối trí và stress.
Điều giúp tôi nhẹ nhàng nhất chính là giữ tinh thần bình tĩnh, hiểu khoa học ở mức cần thiết và tin vào bản năng làm mẹ của chính mình.
Tôi tin mỗi mẹ sẽ có hành trình riêng, và mỗi bé cũng có nhu cầu riêng. “Nuôi con theo kiểu truyền thống” với tôi không phải là làm theo y chang người xưa, mà là kết hợp giữa trực giác của mẹ - kinh nghiệm các bà - kiến thức khoa học vừa đủ.
Từ đó chọn ra điều phù hợp nhất cho mẹ và con.
Điều quan trọng nhất vẫn là: mẹ cảm thấy thoải mái, nhẹ nhàng, bé phát triển khỏe mạnh và gia đình tìm được nhịp sống riêng của mình.
---
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)





Bình luận