Tôi nghĩ gì về việc vạch ti cho con bú nơi đông người?

Trước khi có con, tôi từng nghĩ mình sẽ là kiểu người rất ngại khi phải cho con bú trước mặt người khác. Nhưng rồi khi làm mẹ, tôi nhận ra có những suy nghĩ của mình trước đây rất khác với thực tế.
Lần đầu tiên tôi cho con bú trước mặt người khác xảy ra trong một tình huống rất bình thường. Khi con khoảng ba tháng tuổi, tôi đưa con đi viện khám. Trên đường về, ngồi taxi, con bắt đầu khóc đòi bú. Cái kiểu khóc của trẻ con khi đói thì các bà mẹ chắc đều hiểu: Không có chuyện chờ đợi, không có chuyện “về nhà rồi tính”. Con đói là phải bú ngay.
Hôm đó tôi mặc một chiếc áo sơ mi. Tôi chỉ đơn giản mở cúc áo ra, bế con lên và cho con bú ngay trên xe. Phía trước là bác tài xế - một người đàn ông hoàn toàn xa lạ. Nhưng thật lòng mà nói, lúc đó tôi không hề cảm thấy ngại.
Thật sự là không ngại.
Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản: Con mình đang đói. Khi con đói, phản xạ của một người mẹ gần như rất bản năng. Bạn không nghĩ đến chuyện người khác đang nhìn mình như thế nào. Bạn cũng không nghĩ đến chuyện điều đó có “kỳ” hay không. Bạn chỉ muốn con được ăn nhanh nhất, để con thôi khóc.

Sau trải nghiệm đó, tôi mới nhận ra mình đã thay đổi rất nhiều so với thời còn là một cô gái. Ngày xưa khi còn là thiếu nữ, cơ thể của mình là thứ mình luôn che chắn cẩn thận. Một cái áo hở cổ một chút cũng có thể khiến mình bối rối. Nhưng sau khi có con, tôi bắt đầu nhìn cơ thể mình theo một cách rất khác.
Ngực của một người phụ nữ, vào thời điểm ấy, không còn là thứ gắn với sự e dè hay quyến rũ. Nó đơn giản là… nguồn thức ăn của con. Và khi nhìn nó như vậy, mọi thứ trở nên rất bình thường. Tôi nhớ hồi còn trẻ, từng gặp cảnh một người chị họ vạch áo cho con bú ngay khi đang ăn giữa mâm cỗ đông người - cả đàn ông lẫn phụ nữ.
Lúc đó tôi đã rất ngạc nhiên. Tôi nghĩ: “Sao chị ấy không ngại nhỉ?”
Chỉ đến khi chính mình làm mẹ, tôi mới hiểu không phải phụ nữ sau sinh thì “bỗng nhiên bạo dạn hơn”. Mà là vì khi có con rồi, con trở thành ưu tiên lớn hơn rất nhiều so với cảm giác ngại ngùng của bản thân. Thực ra, nói thật lòng, tôi không ngại việc cho con bú trước mặt người khác.
Nhưng tôi lại… sợ người khác ngại.
Nhiều khi đang ngồi ở nhà hàng hay nơi đông người, con đòi bú. Tôi biết rằng nếu cần, tôi hoàn toàn có thể cho con bú ngay tại chỗ mà không cảm thấy xấu hổ. Nhưng tôi lại nghĩ biết đâu người xung quanh sẽ thấy khó xử. Thế là tôi mang theo khăn che, hoặc một tấm màn cho con bú. Và thú thật là những thứ đó… khá phiền.
Con tôi không thích màn che. Nó nóng, bí, và bé thì thích vừa bú vừa nhìn xung quanh. Mỗi lần che vào, con lại kéo ra. Thế là hai mẹ con cứ loay hoay.

Một chi tiết thú vị nữa là: Người ngại chuyện này nhất trong gia đình tôi lại là… chồng tôi. Mỗi lần tôi nói: “Thôi để em cho con bú nhé”, anh ấy lập tức hoảng lên: “Em định cho bú ở đây thật à?”. Có lẽ với nhiều người đàn ông, chuyện đó vẫn là điều hơi nhạy cảm. Và vì tôn trọng cảm giác của anh, nhiều khi tôi cũng chiều theo. Nhưng qua tất cả những trải nghiệm đó, tôi nhận ra một điều: Cảm giác ngại hay không ngại của mỗi bà mẹ phụ thuộc rất nhiều vào môi trường mà họ lớn lên.
Tôi lớn lên trong một gia đình mà việc nuôi con, chăm con diễn ra rất tự nhiên. Các cô, các dì, các mợ trong nhà khi có con thì cứ bế con lên cho bú. Không ai coi đó là chuyện gì đặc biệt cả. Nhưng có những người được nuôi dạy trong môi trường kín đáo hơn. Với họ, chuyện cho con bú trước mặt người khác có thể khiến họ rất căng thẳng. Và điều đó cũng hoàn toàn bình thường.
Mỗi người có một ngưỡng thoải mái khác nhau.
Điều quan trọng nhất, theo tôi, không phải là người mẹ nên hay không nên cho con bú trước mặt đông người. Điều quan trọng hơn là cách chúng ta nhìn nhận việc đó. Một em bé cần được ăn. Đó là nhu cầu sinh học rất tự nhiên. Một người mẹ đang chăm con. Đó là một hành động rất bình thường.
Tôi từng xem một video thí nghiệm xã hội ở nước ngoài. Trong video đó, một người mẹ cho con bú trong nhà hàng. Một người đàn ông ngồi đối diện bắt đầu phàn nàn rằng việc đó là thô lỗ và phản cảm. Điều thú vị là hầu hết những người xung quanh đều đứng về phía người mẹ. Họ nói rằng: Đó là em bé, em bé cần ăn, và người mẹ không làm gì sai cả.
Xã hội thực ra cảm thông với những người mẹ nhiều hơn chúng ta nghĩ. Vì vậy, nếu có một điều tôi muốn nói với những bà mẹ đang nuôi con nhỏ, đó là: Đừng quá lo lắng về ánh nhìn của người khác. Giai đoạn con cần bạn như vậy chỉ kéo dài một thời gian rất ngắn trong cuộc đời. Rồi sẽ đến lúc con lớn lên, không còn cần bú nữa, không còn bám lấy mẹ nữa.
Khi nhìn lại, có lẽ điều khiến chúng ta nhớ nhất không phải là sự ngại ngùng lúc ấy, mà là những khoảnh khắc rất bản năng, rất dịu dàng của tình mẫu tử. Một người mẹ đang nuôi con - thực ra chẳng có gì phải xấu hổ cả.






Bình luận