San sẻ tình yêu cho chồng và con
Sau khi có con, tôi càng ngày càng thấm thía hơn câu nói “Phụ nữ có thể không cần chồng, nhưng nhất định phải có con”. Từ trải nghiệm làm mẹ của bé Bo 9 tháng tuổi, mình nhận ra tình yêu dành cho con đôi khi lớn đến mức vô tình bỏ quên người bạn đồng hành bên cạnh.
Vì sao nhiều chị em đã có gia đình lại nói "Phụ nữ có thể không cần chồng, nhưng nhất định phải có con". Từ trải nghiệm sau 4 năm lấy chồng và đang có 1 nhóc tỳ 9 tháng tuổi, mình chia sẻ cho mọi người biết lý do vì sao.
Nghe thì hơi cực đoan, nhưng thật sự chị em chắc ai cũng đi qua những giai đoạn cảm thấy chỉ cần con là đủ. Không phải vì hết yêu chồng. Cũng không phải vì chồng không tốt. Mà đơn giản là từ lúc có con, trong lòng người mẹ xuất hiện một tình yêu rất khác. Một tình yêu bản năng đến mức đôi khi chính mẹ cũng không kiểm soát được.
Với mình thì từ ngày có Bo, đặc biệt là khi con đang nhỏ, sự ưu tiên của mình gần như dồn hết về phía con. Cả ngày đi làm, tối về chỉ mong được ôm con, chơi với con, ngắm con thêm một chút. Và cũng từ đó, một vấn đề mới xuất hiện: Chồng bắt đầu... ghen với con.

Chồng cảm thấy không còn được ưu tiên như trước nữa. Ngày xưa, hai vợ chồng có thể ngồi hàng giờ tâm sự. Stress cái là xách xe chở nhau đi dạo, lên sân thượng ngồi uống nước hay nói vài câu chuyện vu vơ cũng thấy vui. Ngày ngày kề bên nhau, không bao giờ dứt ra.
Còn bây giờ, cả hai đều đi làm bận túi bụi và hầu như mọi khoảng thời gian rảnh của mình đều dành cho con. Nhiều lần anh rủ đi đâu đó riêng chỉ có hai vợ chồng thì mình thấy không còn háo hức như trước nữa, một cảm giác không nỡ tràn ngập trong lòng. Cảm giác cả ngày đã xa con rồi, tối đến lại tiếp tục bỏ con ở nhà để “trốn” đi chơi riêng thì áy náy. Dù con mình ở nhà vẫn có chị vú nuôi chăm sóc, chị vú nuôi cũng rất sẵn sàng nhưng trong lòng mình không thoải mái.
Có lẽ vì vậy mà mình luôn thích những khoảnh khắc gia đình cả ba người ở cạnh nhau hơn. Mình ôm con, chồng ngồi bên cạnh, cùng nói chuyện, tâm sự với nhau. Nhưng chồng mình không thích như thế.
Anh thích những cuộc trò chuyện chỉ có hai vợ chồng. Anh muốn mình thực sự tập trung vào cuộc nói chuyện đó, chứ không phải vừa nói vừa dỗ con, vừa nói chuyện với chồng.
Và rồi có một chuyện khá là hài hước nhưng nhờ nó khiến mình nhận ra chuyện san sẻ tình yêu cho chồng và con rất quan trọng. Hôm đó mình rất buồn vì công việc. Anh đang ở ngoài, biết chuyện nên rủ mình đi dạo tâm sự cho khuây khỏa. Anh nói mình chuẩn bị đồ đi, anh chạy về nhà chở mình đi chơi.
Trớ trêu là đúng lúc anh về thì con cũng vừa đi chơi công viên về. Mình bế con, cho con bú, ôm ấp và chơi với con như mọi ngày. Chồng mình ở dưới nhà nhắn là đang đợi. Mình nghĩ phải nhanh lên nếu không anh sẽ đợi lâu. Nhưng chợt 1 suy nghĩ loé qua đầu khi nhìn con. Mình thấy cả ngày mình đã không ở bên con rồi. Con mới ở gần mẹ xíu mà mẹ lại bỏ đi. Càng ôm con, mình lại càng không muốn đi nữa.
Khoảng thời gian ngắn ngủi đó bỗng trở nên quý giá vô cùng. Cuối cùng mình nhắn cho chồng: "Thôi, hôm nay em ở nhà chơi với con nhé”. Chồng bị bỏ bom và đúng như dự đoán, anh dỗi.
Lúc đó mình mới nhận ra một vấn đề: Nếu nghe theo cảm xúc hoàn toàn, có lẽ mình sẽ luôn chọn con. Dành tất cả những gì mình có cho con, còn chồng sẽ cảm thấy cô đơn trong chính gia đình của mình.
Lần đầu tiên mình thật sự nghiêm túc nhìn lại cách phân bổ tình cảm và thời gian cho gia đình. Mình nhận ra tình cảm dành cho chồng đã “giảm đi” nhiều hơn so với trước đây. Mọi suy nghĩ, mọi kế hoạch, mọi quyết định của mình đều xoay quanh con.
Nếu cứ như vậy mãi thì không được. Con rất quan trọng, nhưng tình cảm hôn nhân quan trọng không kém. Mình có thể thích ở bên con hơn. Mình có thể luôn nhớ con hơn. Nhưng nếu bỏ quên người bạn đồng hành, khoảng cách vợ chồng sẽ ngày một lớn.

Thế nên mình đã tìm cách cân bằng thời gian cho chồng và con. Mình không cố cân đo đong đếm xem dành bao nhiêu thời gian cho chồng, bao nhiêu cho con. Thay vào đó, mình tranh thủ nói chuyện cùng chồng khi cả 2 có thời gian riêng như khi anh chở mình đi làm, đón mình về. Trên xe thì cả 2 có thể vừa nói chuyện, vừa ngắm đường phố. Hay là luôn cố gắng ăn cơm gia đình cùng nhau, để khi vừa ăn vừa nói chuyện. Ngoài ra, khi con ngủ thì mình có thể cùng chồng ra ban công, ngồi hóng mát tâm sự đúng như nguyện vọng của chồng. Mình thấy việc này cũng không khó mà lại rất hiệu quả.
Không cần 24/7 dính lấy nhau như hồi chưa có con. Chỉ cần có sự kết nối để cả hai vợ chồng đều cảm thấy mình đang đồng hành cùng nhau trên hành trình xây dựng tổ ấm cho riêng mình, làm cha, làm mẹ của Bo.
Đó là câu chuyện của gia đình mình. Có mẹ nào sau sinh cũng từng rơi vào trạng thái "yêu con quá mức" mà quên chồng giống mình không?




Bình luận