
Mình là một người nghiện công việc cho đến khi em bé đến, kéo theo một giai đoạn chông chênh giữa làm mẹ và làm việc. Mình bận tối mắt tối mũi, phờ phạc cả người và phải tìm vú nuôi hỗ trợ.
Đêm trước khi đi sinh, mình vẫn đang ngồi trước máy tính để chạy deadline cho khách hàng. Công việc vẫn còn đó, lịch vẫn kín, đầu óc vẫn đang ở guồng quay quen thuộc. Rồi giữa đêm, em bé đòi ra. Không báo trước, không kịp sắp xếp. Mọi thứ đang dang dở thì buộc phải dừng lại. Mình đi đẻ trong trạng thái vừa hồi hộp, vừa lo lắng, vừa canh cánh trong đầu những việc chưa xong.
Sau sinh, team đợi mình hồi phục sức khỏe rồi mới tiếp tục dự án. Thế nên công việc cứ dồn lại chồng chất. Hết ở cữ, khi mình vừa “tái hòa nhập” lại với nhịp sống bình thường thì khối lượng việc cần xử lý đã quá lớn. Khá là oải với mình lúc đó.
Giai đoạn đầu còn có 2 bà hỗ trợ nên mọi thứ vẫn tạm ổn. Mình chưa thật sự cảm nhận được sự quá tải cho đến ngày mẹ mình về. Ngày đó, với mình, thực sự là một cú sốc.

Mình và chồng phải loay hoay hàng tá thứ trước khi lên cửa hàng để làm việc. Một buổi sáng bình thường của hai vợ chồng bắt đầu từ 7 giờ. Giặt đồ cho con, giặt đồ cho hai vợ chồng, giặt khăn, nấu ăn sáng, chuẩn bị đồ ăn trưa mang đi làm vì mình cần ăn đồ nhà để có sữa cho con. Rồi lại tắm cho con trước khi cả 3 người cùng rời khỏi nhà. Làm quần quật đến gần trưa mới xong. Tối thì phải đợi chồng đưa hai mẹ con về, có hôm 22h hơn mới tới nhà, khiến lịch sinh hoạt của con bị đảo lộn hoàn toàn. Ở nhà thì 20h30-21h là con ngủ. Lên quán thì con chơi đến 22h hơn mới được về. Con mệt, cáu, khó chịu. Về đến nhà lại không ngủ được, thức đến nửa đêm. Hôm sau cả nhà dậy muộn, lại cuốn vào một vòng lặp mệt mỏi khác.
Sau vài ngày như vậy, mình bắt đầu hoảng. Mình không muốn con ngủ muộn vì sợ ảnh hưởng đến sức khỏe, đến sự phát triển của con. Và mình cũng nhận ra một sự thật khó chịu: Khi mang con đi làm, mình không thể tập trung cho công việc. Công việc của mình cần rất nhiều chất xám, cần sự tập trung cao. Nhưng vừa họp vừa dỗ con, vừa làm vừa cho bú, mọi thứ đều bị kéo xuống. Tốc độ chậm lại, chất lượng kém đi, và mình bắt đầu thấy mình đang làm không tốt cả hai vai trò.
Mình cố thêm một chút. Rồi nhận ra là không thể. Nhớ lại những buổi sáng đó, mình vẫn thấy rùng mình. Nó không chỉ là mệt, mà là một cảm giác bị nuốt chửng bởi việc không tên.
Thế là mình bắt đầu hành trình tìm vú nuôi cho con.
Ban đầu mình tìm qua trung tâm cho yên tâm vì nghĩ có hồ sơ, có bảo đảm sẽ đỡ rủi ro. Trung tâm đã bố trí người nhưng đến giờ vẫn không thấy ai tới nhà, gọi thì họ báo chưa xong ca. Người đầu tiên bom kèo, mình vừa tức vừa bất lực vì con cần người trông mà công việc không thể dừng.
Sau đó mình tự đăng bài lên Facebook. Người đầu tiên đến nhìn khá dữ, mình đã phân vân nhưng vẫn thử. Làm được 1-2 ngày thì biết không ổn: Bế con một cách máy móc, không nói chuyện, không tương tác, chỉ làm cho hết giờ. Với mình như vậy là thiếu tình yêu trẻ và không phù hợp.
Sau đó mình gặp được chị vú nuôi hiện tại. Ngày đầu tiên, chị đến sớm hơn giờ hẹn gần một tiếng. Việc đầu tiên chị làm không phải là bế con, mà là đi rửa tay. Chị bảo đi ngoài đường về còn bụi bẩn, bế em bé liền thì không yên tâm. Thấy vậy mình ưng lắm. Sau khi nói chuyện với nhau, mình thấy chị là người phù hợp, có đạo đức, yêu nghề và rất kỹ trong việc chăm em bé.
Song song với chuyện tìm người phù hợp đó, trong mình lúc đó còn có một nỗi sợ rất khó nói thành lời: Sợ chị vú bắt cóc con mình. Nghe thì có vẻ cực đoan, nhưng trên mạng đã có rất nhiều câu chuyện kể về tình trạng này rồi. Mình cần cảnh giác cao độ chứ đúng không?

Thế nên thời gian đầu, niềm tin của mình dành cho chị vẫn còn bỏ ngỏ. Đi đâu mình cũng phải dẫn theo cả con lẫn chị vú, không bao giờ để con ở nhà một mình với chị ấy. Có lần mình phải đi ra ngoài gặp đối tác lớn và giải quyết công việc cả ngày nhưng vẫn không dám để con ở nhà, đành đưa cả con và chị vú lên quán (ở đó có ba em bé và nhân viên luôn túc trực). Chị ấy ngồi cả ngày trên quán, không có việc gì làm, chán quá thì ngủ luôn. Mãi sau này khi lắp camera, mình quan sát đủ lâu và thấy con an toàn, vui vẻ, ăn ngủ bình thường, nỗi sợ đó mới giảm dần.
Mình cũng quan sát rất kỹ cách chị vú bế con, cách chị nói chuyện với con. Có lúc mình nhận ra một điều khá đau lòng nhưng rất thật: Chị vú làm tốt hơn mình. Chị bế con thành thạo hơn, nói chuyện với con mình nhiều hơn cả mình. Lúc đó mình phải thừa nhận nếu có ai đó làm tốt việc chăm con hơn mình, thì mình không nên cố giành lấy việc đó chỉ để tự trấn an bản thân rằng “mình là mẹ”.
Sau một thời gian thuê giúp việc và tự quan sát chính mình, mình rút ra vài kinh nghiệm:
Thứ nhất, đừng giao hết mọi thứ cho giúp việc ngay từ đầu. Thời gian đầu, mình luôn làm song song với vú: Cùng tắm cho con, cùng thay bỉm, cùng cho ăn, cùng dỗ ngủ. Một phần để hướng dẫn theo cách của mình, một phần để quan sát xem người ta có cẩn thận không, có thật sự để ý đến con không.
Thứ hai, xem thái độ quan trọng hơn kỹ năng. Kỹ năng có thể học nhưng sự yêu nghề, yêu trẻ là không tự nhiên mà có.
Thứ ba, đừng chọn giúp việc chỉ vì họ rẻ hoặc vì mình ngại tốn tiền. Mình từng tự trách bản thân rất nhiều vì nghĩ thuê người là tốn kém, là mình lười, là mình không giỏi chịu cực. Nhưng sau này mình hiểu nếu có điều kiện mà không thuê, để rồi vợ chồng căng thẳng, con sinh hoạt đảo lộn, bản thân mình kiệt sức, thì cái giá phải trả còn đắt hơn nhiều.
Và cuối cùng, mình nghĩ điều quan trọng nhất là: chấp nhận rằng mình không giỏi tất cả mọi thứ. Mình không giỏi nội trợ, không giỏi chăm con cả ngày, và mình cũng không thích làm việc đó. Nhưng mình giỏi kiếm tiền, giỏi làm việc trí óc, giỏi tạo ra giá trị khác cho gia đình. Khi mình thôi cố ép bản thân làm những thứ mình không hợp, và thuê người làm tốt việc đó hơn mình, thì mọi thứ trong nhà bắt đầu nhẹ đi rất nhiều.
Nhưng mình cũng nghĩ rằng không phải gia đình nào cũng nên thuê vú nuôi hay giúp việc. Nếu gia đình bạn có một người đi làm đủ trang trải cho cả gia đình, một người ở nhà rảnh thì không cần, nên tiết kiệm cho gia đình. Nhưng với những gia đình cả hai vợ chồng đều đi làm, nhất là giai đoạn con còn nhỏ, có người hỗ trợ thực sự là một giải pháp.
Mình nhận ra rằng, thuê giúp việc không phải là trốn tránh trách nhiệm làm mẹ. Nó chỉ đơn giản là chọn một cách vận hành gia đình bền hơn. Khi mỗi người tập trung vào phần việc mình làm tốt, khi không ai phải gồng lên để chứng minh mình hy sinh nhiều hơn, thì gia đình mới thật sự dễ thở.
---
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)




Bình luận