
Bắt đầu IVF, tôi nhận ra rằng chuẩn bị cho hành trình này không chỉ là kiến thức y khoa hay phác đồ điều trị, mà còn là học cách lắng nghe cơ thể và chấp nhận những điều chưa thể kiểm soát.
Tôi là mẹ của bé trai gần 1 tuổi rưỡi, chúng tôi đón cậu con trai nhỏ đến với gia đình thông qua phương pháp IVF sau thời gian dài cố gắng mang thai tự nhiên nhưng không thành công.
Tôi bắt đầu hành trình IVF với tâm thế của một người có kiến thức y khoa. Nhưng càng đi sâu, tôi càng nhận ra hiểu về y học không đồng nghĩa với đã sẵn sàng làm mẹ theo cách này. IVF không chỉ là một quy trình điều trị, mà là một giai đoạn mà cơ thể và cảm xúc đều phải học cách thích nghi từng ngày.

Về thể chất, tôi chuẩn bị bằng những điều cơ bản nhất như kiểm tra sức khỏe tổng quát, bổ sung vi chất, điều chỉnh chế độ ăn và giấc ngủ. Nhưng điều khó hơn và tôi nghĩ nhiều phụ nữ sẽ đồng cảm lại nằm ở phần “không thể kiểm soát”. Đó là cơ thể phản ứng với thuốc thế nào, chất lượng trứng ra sao, hay khả năng đậu thai sau chuyển phôi. Có những yếu tố dù mình làm đúng, vẫn không thể chắc chắn được.
Về tinh thần, tôi phải học cách buông bớt kỳ vọng. Tôi đã trải qua những đêm dài lo âu, những buổi sáng thức dậy trong nước mắt và rất nhiều sự mong chờ. Nhưng đến mãi sau, có những điều tôi ước mình biết sớm hơn. Đó là đừng nghĩ rằng cứ làm đúng thì sẽ thành công ngay lần đầu và cũng đừng tự tạo áp lực phải “mạnh mẽ” chỉ vì mình là người làm y. Sự lo lắng, hồi hộp, thậm chí chùng xuống… đều là những phản ứng rất thật trong một hành trình đặt nhiều hy vọng như IVF.

Với sự đồng hành của chồng, của gia đình và bác sĩ, tôi hiểu rằng chuẩn bị cho IVF không chỉ là uống thuốc hay theo dõi chu kỳ, mà là học cách lắng nghe cơ thể và chấp nhận những nhịp đi của nó. Nếu được làm lại, có lẽ tôi sẽ chia sẻ nhiều hơn với những người xung quanh, không phải để nhận lời khuyên, mà để bản thân được thả lỏng, không phải gồng một mình trong nỗi bất an.
Với tôi, điểm tựa lớn nhất khi bắt đầu IVF là chuẩn bị đủ nhưng không tự trói mình vào một “kịch bản phải thành công”. Khi mình cho phép hành trình này diễn ra đúng như nó vốn có, tâm lý sẽ bớt căng hơn và mỗi bà mẹ cũng có thêm sức để đi đường dài.






Bình luận