Bện hơi con là cảm giác như thế nào?
Tôi từng rất sợ con bện hơi mẹ. Sợ em bé quen ôm ti mẹ ngủ, quen mùi áo mẹ rồi sau này không ai chăm nổi. Cho tới đêm đầu tiên thử tách con ngủ riêng, tôi mới nhận ra người không ngủ được lại là mình.
Nhãn tiền tôi thấy nhiều người có em bé rất bện hơi mẹ. Kiểu em bé phải ôm ti mẹ mới ngủ được, phải ngửi mùi áo mẹ mới chịu yên, đi đâu không thấy mẹ là khóc ré lên. Chỉ có mẹ bế mới ngoan, mới ngưng khóc chứ nhất quyết không cho ai động vào.
Tôi khá lo lắng con mình cũng sẽ bện hơi mẹ như thế. Cho tới lúc tôi làm thật… tôi mới biết hóa ra không chỉ con bện hơi mẹ. Mà mẹ cũng bện hơi con.
Sinh con được 8 tháng thì tôi đi làm nhiều hơn. Công việc cuốn từ sáng tới tối, tối về người mệt rã rời. Trong khi đó con tôi chẳng hiểu sao lại hay thức đêm chơi. Có hôm 1-2 giờ sáng, tôi và bé đang ngủ say mà tự dưng cu cậu thức dậy bò chơi khắp nhà. Miệng bi ba bi bô một mình, lúc vui quá còn đập tay xuống nệm cười khanh khách. Tôi phải dậy trông, có hôm buồn ngủ quá, mắt tôi díp vào là con bị cộc đầu ngay.

Nhiều đêm như vậy liên tục khiến tôi kiệt sức thật sự. Rồi tôi quyết định thuê vú nuôi ở lại qua đêm để vú nuôi ngủ với con.
Lúc nói câu đó tôi nghĩ đơn giản lắm. Tôi nghĩ nếu tách con ngủ riêng thì cả hai mẹ con đều khỏe. Con bớt phụ thuộc mẹ, sau này nhờ ai chăm cũng dễ, còn tôi cũng ngủ được giấc dài hơn để có sức đi làm.
Nhưng đêm đầu tiên không ngủ cùng con, tôi chằn chọc tới gần 2 giờ sáng. Cái cảm giác đó kỳ lạ lắm.
Bình thường nằm cạnh con thì đêm nào tôi cũng phải dậy, xoay người qua vài lần cho con bú. Có hôm vừa chợp mắt được chút là Bo lại ọ ẹ tìm ti. Mệt chứ. Có lúc tôi còn nghĩ giá được ngủ một giấc thẳng tới sáng thì hạnh phúc lắm. Vậy mà tới lúc thật sự được ngủ riêng, tôi lại không ngủ nổi.
Cả căn phòng yên lặng nhưng tôi cứ thấy thiếu cái gì đó. Thiếu tiếng con thở từng nhịp bên cạnh. Thiếu cảm giác có một cục nhỏ mềm mềm nằm sát vào người mình. Tôi cứ chập chờn rồi tỉnh giấc liên tục, tay cầm điện thoại lên xem giờ rồi lại đặt xuống.
Ngoài kia thì bà vú nuôi cũng chật vật không kém. Vì con không ngủ với mẹ, không có hơi quen nên ngủ không ngon giấc. Con cứ lăn qua lăn lại rồi khóc ré lên giữa đêm.
Đến sáng hôm sau, vú nuôi kể lại với tôi là đêm qua con ngủ không yên. Tới cữ bú đêm, con cứ dụi người vào bà vú để tìm bầu sữa quen thuộc của mẹ. Con tìm mãi nhưng không có. Rồi con bắt đầu khóc gào lên vì đói, vì hoảng, vì không hiểu sao hơi mẹ quen thuộc mỗi đêm lại biến mất. Nghe tới đó tim tôi hẫng đi một nhịp. Tội con quá.
Tôi tưởng tượng cảnh một em bé còn quá nhỏ, nửa đêm thức dậy theo bản năng đi tìm mẹ nhưng lại không tìm thấy. Chỉ nghĩ thôi mà tôi đã muốn khóc rồi. Mà thật ra đêm đó đâu chỉ có Bo không ngủ được. Tôi cũng không ngủ được.

Sau này tôi tìm hiểu mới biết hóa ra không phải chỉ có mẹ đang chăm con mà con cũng đang chữa lành cho mẹ. Việc em bé ngủ cạnh mẹ thật ra giúp cơ thể người mẹ ổn định cảm xúc rất nhiều. Hơi thở của con, nhịp bú của con, cảm giác ôm con trong lòng… tất cả đều khiến người mẹ được xoa dịu.
Tôi cứ tưởng mình đang cố gắng để con bớt phụ thuộc vào mẹ. Nhưng hóa ra người phụ thuộc nhiều hơn lại là tôi. Tôi nghiện cảm giác ôm con ngủ mất rồi.
Nghiện cái mùi sữa thơm thơm trên tóc con. Nghiện cảm giác nửa đêm con ọ ẹ, dụi vào người mẹ. Sau vài hôm cố gắng tách ngủ riêng bất thành, tôi bỏ cuộc luôn. Tôi lại ôm con về ngủ cạnh mình.
Đêm đó Bo gần như ngủ ngon ngay lập tức. Thằng bé nằm ôm ti mẹ, thở đều đều rồi ngủ say. Còn tôi tự nhiên cũng thấy nhẹ cả người. Rồi sẽ có ngày con lớn, không còn cần mẹ ôm ngủ nữa. Không còn thức dậy giữa đêm đi tìm hơi mẹ nữa. Nếu hiện tại con vẫn còn cần mình như vậy, thì cứ để hai mẹ con bện hơi nhau thêm một chút nữa đi!





Bình luận