Nhất định tôi sẽ không gửi con về quê cho ông bà chăm!
Vừa khởi nghiệp nợ nần, vừa nheo nhóc chăm con nhỏ, vợ chồng tôi kiệt sức đến phát khóc. Đúng lúc bế tắc nhất, ông bà hai bên ngỏ ý bế cu Bo về quê nuôi hộ cho rảnh tay làm ăn. Nhìn con rồi nghĩ đến ký ức tuổi thơ từng bị cha mẹ để lại quê để đi xuất khẩu lao động, tôi rất sợ...
Tôi vẫn nhớ như in khoảng thời gian em bé Bo chào đời. Lúc đó 2 vợ chồng tôi đã mở nhà hàng được 4 tháng. Mở nhà hàng chính là nước đi giúp 2 vợ chồng bước ra khỏi vùng an toàn để khởi nghiệp. Nhưng vì khởi nghiệp cùng thời điểm mang thai và sinh con nên 2 vợ chồng rất cực.
Tôi một tay nheo nhóc chăm con nhỏ, một tay lo cơm nước, còn chồng thì cày cuốc ngày đêm với dự án mới, tiền vốn ra đi liên tục mà doanh thu thì chưa thấy đâu. Nhìn hai vợ chồng tôi phờ phạc, xoay xở thiếu trước hụt sau giữa thành phố, ông bà hai bên thương quá mới ngỏ lời: "Hay là chờ cu Bo cứng cáp thêm chút nữa, tầm 6-7 tháng thì đưa cháu về quê ông bà nuôi giúp. Hai đứa tập trung làm ăn, kiếm vốn liếng cho vững đã rồi hãy đón con lên!".
Đó là một lời đề nghị xuất phát từ tình thương của cha mẹ. Thú thật, giữa cái mớ bùng nhùng của áp lực tài chính và sự kiệt sức, đã có những đêm ôm con khóc vì bế tắc, tôi từng manh nha ý định đồng ý. Nhưng rồi, tôi tự gạt phắt suy nghĩ đó ra khỏi đầu.
Nhất định tôi sẽ không gửi con về quê cho ông bà chăm.
Quyết định này của tôi quyết liệt đến mức khiến ông bà hai bên có chút hụt hẫng và chạnh lòng. Nhưng chẳng ai hiểu được đằng sau sự kiên quyết đó là một trauma tuổi thơ mà tôi chưa bao giờ quên.

Năm tôi lên 1 tuổi, bố mẹ tôi quyết định đi xuất khẩu lao động 4 năm để kiếm vốn làm ăn. Tôi được gửi lại quê cho ông bà nuôi. Trong ký ức của đứa trẻ ngày ấy, mỗi lần thấy bạn bè được bố mẹ đón sau giờ học, tôi chỉ biết đứng núp sau cánh cổng trường mà khóc thầm. Đến khi bố mẹ trở về với cuộc sống đủ đầy hơn, thì giữa tôi và bố mẹ đã xuất hiện một khoảng cách vô hình. Tôi không quen gọi "bố", "mẹ". Tôi sợ sự vồ vập của hai người xa lạ dán mác người thân. Đến tận bây giờ, khi đã trưởng thành, tôi và bố mẹ vẫn rất khó kết nối, trò chuyện chưa quá 5 câu là đã dẫn đến khắc khẩu.
Tôi không muốn đứa trẻ của mình phải lặp lại câu chuyện buồn đó. Tôi biết, gợi ý của ông bà mang rất nhiều lợi ích như là:
- Hai vợ chồng tập trung 100% cho khởi nghiệp: Bớt đi một gánh nặng chăm sóc, chồng tôi có thể dồn toàn bộ tâm trí, thời gian để cày cuốc kiếm vốn, tôi cũng có thể quay lại làm việc để cùng gánh vác.
- Tiết kiệm chi phí khổng lồ: Không mất nhiều chi phí dịch vụ đắt đỏ ở thành phố, không tốn tiền thuê người chăm, chi phí sinh hoạt dưới quê lại rẻ.
- Niềm vui của tuổi già: Ông bà ở quê có tiếng cười đùa của cháu nhỏ sẽ bớt cô đơn, cửa nhà lúc nào cũng ấm cúng.
- Môi trường sống rộng rãi: Trẻ nhỏ được chạy nhảy ở không gian thoáng đãng, hòa nhập với thiên nhiên chứ không bị cuồng chân trong bốn bức tường chật hẹp.
Thế nhưng, những cái lợi trước mắt đó làm sao bù đắp được những hệ lụy dài lâu?
Thứ nhất là sự đứt gãy kết nối giữa cha mẹ và con cái. Những năm tháng đầu đời là "giai đoạn vàng" để hình thành sợi dây gắn kết cảm xúc an toàn. Một đứa trẻ lớn lên mà không có sự đồng hành của bố mẹ hằng ngày sẽ rất dễ cảm thấy bị bỏ rơi. Sau này, dù công ty của chồng có thành công, dù có bù đắp cho con bao nhiêu tiền bạc, khoảng trống tâm lý đó cũng không bao giờ lấp đầy được.
Thứ hai là bất đồng quan điểm nuôi dạy. Vấn đề này gần như gia đình nào cũng gặp. Phương pháp chăm sóc của thế hệ trước dựa nhiều vào kinh nghiệm dân gian: Cho ăn rong, nêm gia vị sớm, trị bệnh bằng mẹo... Trong khi bố mẹ trẻ lại cập nhật kiến thức khoa học. Chỉ cần một bất đồng nhỏ trong cách nuôi dạy cũng dễ khiến mối quan hệ giữa bố mẹ và ông bà trở nên căng thẳng.
Thứ ba là thói quen sống và sự ngộ nhận về ranh giới. Ở quê, ông bà thường vì quá thương cháu nên hay chiều chuộng, đáp ứng mọi đòi hỏi. Trẻ dễ hình thành những thói quen không phù hợp với cuộc sống đô thị sau này, như dán mắt vào điện thoại để chịu ăn, hay hờn dỗi là được đáp ứng.
Cuối cùng là sức khỏe của ông bà. Bế bồng, chạy theo một đứa trẻ đang tuổi tập đi là cuộc đua thể lực. Sau bao năm vất vả nuôi con lớn, đến tuổi nghỉ ngơi ông bà lại phải gánh thêm áp lực lo lắng, lo cháu ngã, sợ cháu ốm, đêm không ngủ tròn giấc. Thương con thương cháu là thế, nhưng sức người có hạn.

Tôi chấp nhận hai vợ chồng sẽ cực hơn gấp nhiều lần. Chấp nhận vừa gánh áp lực khởi nghiệp, vừa chắt chiu từng đồng trả tiền học mầm non, tiền sữa tã cho con. Chấp nhận những hôm con sốt đêm, hai vợ chồng thay nhau thức trắng rồi sáng mai vẫn phờ phạc đi làm.
Nhưng đổi lại, mỗi chiều đi làm về, tôi được nghe tiếng con reo lên "Mẹ ơi!", được ôm thân hình nhỏ nhắn thơm mùi sữa vào lòng. Vợ chồng tôi được tự tay dạy con những từ ngữ đầu đời, cùng con trưởng thành qua từng mốc phát triển.
Chúng tôi khởi nghiệp để kiếm tiền lo cho tương lai của gia đình, nhưng tôi không thể lấy sự có mặt của mình trong tuổi thơ của con ra để đổi lấy thành công. Thà vất vả một chút ở hiện tại, còn hơn phải hối hận cả đời vì đã bỏ lỡ những năm tháng con cần cha mẹ nhất.





Bình luận