Còn cho con bú thì còn sữa?
"Còn cho con bú thì còn sữa” - tôi từng bám víu vào câu nói đó suốt những ngày chật vật quay lại công việc sau sinh. Cho tới lúc nhận ra: Điều con cần nhất không phải một người mẹ hoàn hảo, mà là một người mẹ hạnh phúc.
Hồi mới sinh Bo thì phải sau 1 tuần, sữa tôi mới về. Lúc đó tôi rất buồn và lo lắng mình ít sữa quá, sợ không đủ để nuôi con, tự trách bản thân là một người mẹ không tốt. Mẹ đẻ tôi động viên: “Ngày xưa sữa mẹ nhiều đến mức con với em uống không hết còn phải đổ ra gốc cây na. Mày có gen mẹ thì không ít sữa đâu, lâu lâu cứ mớm cho thằng bé bú. Con còn bú là mẹ còn có sữa cho con”.
Ấy vậy mà sau 1 tuần sữa tôi về thật, rất nhiều. Bo được bú no căng, phê sữa, nằm ngủ ngon lành.
Tôi luôn mong mình có thể cho con bú sữa mẹ càng lâu càng tốt. Vì sữa mẹ luôn là nguồn thức ăn tốt nhất cho em bé. Chỉ cần còn có thể cho con bú ngày nào thì tôi vẫn muốn cố thêm ngày đó. Đầu tôi đã tự nhủ: “Ít nhất cũng phải cố cho Bo bú tới 1 tuổi”.

Nhưng rồi tôi quay lại đi làm. Và mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Ban đầu tôi vẫn nghĩ mình sẽ cân bằng được hết. Ban ngày đi làm thì tối về cho con bú. Công việc có bận thì mình cố thêm chút nữa là được. Đều đặn tuần đầu tiên đi làm thì cữ trưa sẽ hút sữa để mang về cho Bo ăn buổi tối.
Qua tuần thứ hai thì mọi thứ vỡ kế hoạch. Công việc cuốn tôi đi từ sáng tới tối. Có hôm đi cả ngày, chạy từ cuộc họp này sang cuộc họp khác, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Chạy liên tục tới mức tối về mới nhớ hôm nay mình còn chưa hút sữa cho con lần nào.
Và rồi lượng sữa bắt đầu ít đi. Tôi vẫn cố hút sữa, bám víu vào câu “Còn cho con bú thì còn sữa” để có thêm động lực, cố cho con có sữa mẹ uống nhưng thật sự không còn được như trước nữa.
Tôi bắt đầu áy náy.
Tôi lên mạng đọc đủ thứ. Nào là ăn gì để nhiều sữa, uống gì để lợi sữa, làm sao để duy trì nguồn sữa khi đi làm. Tôi cố canh giờ hút sữa giữa lúc công việc ngập đầu. Có hôm đang rất mệt vẫn cố ngồi hút thêm một cữ vì sợ mai sữa sẽ ít hơn nữa.

May mắn là ban ngày lượng sữa không còn nhiều như trước, nhưng cứ tối về nằm cạnh con, để Bo bú rồi ngủ tiếp thì sữa vẫn còn đủ cho em ăn. Có lẽ chính cữ bú đêm đó đã giữ lại nguồn sữa cho tôi tới tận bây giờ.
Thật ra lúc đó tôi biết sữa không còn nhiều nữa rồi, nhưng tôi vẫn muốn duy trì để giữ cảm giác kết nối giữa hai mẹ con. Suy nghĩ overthinking chỉ cần còn được cho con bú, tôi vẫn cảm thấy mình đang làm được điều gì đó thật tốt cho con.
Cùng với đó, sau một khoảng thời gian buồn bã và cố gắng, tôi bắt đầu học cách chấp nhận hiện thực rằng mình không thể cùng lúc làm thật tốt tất cả mọi vai trò. Mình không thể vừa là một người vận hành doanh nghiệp giỏi, lúc nào cũng chạy hết công suất ngoài kia, vừa là một người mẹ luôn ở cạnh con, luôn đủ đầy năng lượng và sữa cho con như những bà mẹ toàn thời gian khác.
Giống như chi phí cơ hội, khi ta chọn ưu tiên vai trò này thì vai trò còn lại tự động sẽ giảm xuống, thiếu khuyết bớt đi. Nên tôi rất đồng cảm với các mom mới sinh và đang chật vật đi làm lại.
Không cho con bú nữa không có nghĩa là không thương con. Có thể bây giờ ta không thể cho con những giọt sữa mát lành nhưng sau này ta sẽ cho con cái khác để bù đắp, ví dụ như căn nhà hay mối quan hệ làm ăn chẳng hạn. Biết đâu những điều đó lại là thứ con cần nhất và thứ tốt nhất ta có thể cho?
Vậy là tôi mở rộng suy nghĩ hơn, tình yêu con không chỉ nằm trong giới hạn là phải dành toàn thời gian cho con, phải cho con bú. Tình yêu con thể hiện qua việc dành cho con những thứ tốt nhất mà bố mẹ có thể phấn đấu để mang lại.
Dù đi làm mệt cỡ nào, tối về tôi vẫn nằm cạnh con, ôm con vào lòng và cho em bé bú thêm cữ đêm. Bây giờ tôi không còn ép bản thân quá nữa. Còn sữa thì còn cho con bú. Ít cũng được. Không còn nhiều như trước cũng được. Vì sau tất cả, điều con cần nhất chắc vẫn là một người mẹ hạnh phúc để ôm con vào lòng mỗi ngày.


Bình luận