Con mình thành idol trong xóm
Tôi từng nghe "Nuôi một đứa trẻ cần cả một ngôi làng". Thế nhưng đối với những gia đình trẻ khép kín nơi phố thị, việc mở lòng để "ngôi làng" ấy bước vào cuộc đời con chưa bao giờ là điều dễ dàng.
Trải qua những ngày tháng lo âu, đề phòng với hàng loạt thuyết âm mưu tự vẽ ra, mình đã học được cách thả lỏng để tận hưởng liều thuốc tinh thần vô giá từ ngôi làng, tất cả là nhờ cậu con trai nhỏ - "vị idol" có khả năng kéo mọi khoảng cách lại gần nhau.
Nhà mình có một vị “Idol giới trẻ” sở hữu lượng người hâm mộ hùng hậu nhất cái xóm này: Bo.
Mọi chuyện bắt đầu kể từ khi gia đình mình thuê vú nuôi. Vú là một người cực kỳ quảng giao và có triết lý nuôi dạy trẻ rất tiến bộ: "Trẻ con là phải hít khí trời, nhốt trong nhà miết thành ra nó bị ù lì, chậm chạp". Thế là đều đặn mỗi buổi chiều muộn, vú lại bế Bo xuống công viên đi chơi, hòa vào nhịp sống tấp nập của khu phố nhỏ. Và cũng từ những chuyến "vi hành" ấy, Bo đã lọt vào mắt xanh của bà Kỉnh - một người cô ngoài 50 tuổi, sống cách nhà mình vài căn.
Bà Kỉnh là dân gốc ở đây. Bình thường bà dửng dưng với con nít xung quanh lắm nhưng chẳng hiểu sao vừa nhìn thấy đôi má bánh bao của thằng Bo là bà "đổ" đứ đừ. Sau này khi đã thân thiết, bà mới bộc bạch với vú nuôi: "Hồi đầu thấy mẹ nó bế, tao mê thằng nhỏ dã man mà không dám lại gần. Thời buổi giờ các mẹ kỹ tính lắm, tao sợ tao ôm ấp rồi lại tưởng tao là người xấu bắt cóc con người ta!"

Khoảng cách hàng xóm láng giềng được kéo lại gần hơn nhờ idol Bo và vú nuôi. Từ ngày được bế Bo, bà Kỉnh như bắt được vàng. Mà mấy đứa trẻ con nhạy cảm lắm, chúng có một thứ "radar" đặc biệt để nhận biết ai thật lòng yêu thương mình. Bo cảm nhận được sự an toàn nên mỗi lần gặp bà Kỉnh là nũng nịu, đòi bế bằng được. Thế là từ đó, xóm mình xuất hiện một combo hoàn hảo mỗi buổi chiều: Một bà vú, một người cô U60, một đứa trẻ và lỉnh kỉnh đồ đạc, thay phiên nhau tháp tùng idol Bo đi dạo công viên.
Ngoài bà Kỉnh, danh sách người hâm mộ của Bo còn kéo dài đến tận đầu ngõ, mà "fan cứng" nhất phải kể đến cô bán hủ tiếu. Cô có phong cách ăn mặc rất trẻ trung, hiện đại, Bo rất thích cô nên hay ôm cô chơi với cô cả ngày.
Cô hủ tiếu bế Bo vào lòng nhiều đến nỗi chồng cô đứng cạnh đấy phải than trời: “Cái thằng này nha! May mà còn nhỏ đấy, mày mà lớn là chết với chú rồi!”. Cả xóm được một trận cười ra nước mắt, còn con mình thì chính thức xác lập danh hiệu "thanh niên đào hoa" nhất khu phố.
Nghe thì bình yên và vui vẻ là vậy, nhưng nếu tua ngược lại thời gian vài tháng trước, đầu óc của một người mẹ nhiều chữ và đầy drama như mình không hề yên ả thế này. Có ai làm mẹ mà không sợ con bị bắt cóc? Mình cũng vậy, thậm chí nỗi sợ ấy còn ở mức độ trầm trọng hơn.
Thời gian đầu khi mới thuê vú nuôi về, mình đã lập tức bật chế độ "thám tử tư". Mình lắp camera khắp nhà, tìm hiểu ngóc ngách gia cảnh của vú suốt mấy tháng trời mới dám tạm đặt niềm tin. Mỗi lần vú bế Bo ra cửa, trong đầu mình tự động biên kịch một kịch bản giật gân: Biết đâu vú thuộc một băng đảng tội phạm? Biết đâu bà Kỉnh và vú đang phối hợp dàn cảnh để làm thân, chỉ cần mình lơ là một giây, một chiếc xe 16 chỗ sẽ trờ tới, bế phắt Bo sang bên kia biên giới …”
Chính vì nỗi sợ vô hình đó, thời gian đầu, cứ chiều đến là mình lại lén lút... chạy theo sau vú và bà Kỉnh. Mình núp sau mấy gốc cây, giả vờ nghe điện thoại nhưng ánh mắt thì dán chặt vào con. Nghĩ lại thấy vừa thương, vừa buồn cười cho sự cực đoan của chính mình.
Một buổi tối, mình đem hết nỗi lòng hoang mang này kể với chồng. Hai vợ chồng ngồi phân tích một hồi, rồi anh nhìn mình cười bảo: "Em nghĩ xem, nếu người ta đã có thể dày công bày binh bố trận, hóa thân thành hàng xóm gốc ở đây mấy chục năm, rồi lên cả một chiến lược tiếp cận tinh vi chỉ để bắt cóc Bo... thì rõ ràng đó là cái số của con rồi! Đến mức đấy thì mình có đỡ đằng trời. Chẳng lẽ giờ nhốt con ở nhà mãi, hay mỗi lần con đi chơi thì hai vợ chồng bỏ việc chạy theo?".
Câu nói nửa đùa nửa thật của chồng làm mình chợt tỉnh ngộ. Nếu thế giới này đáng sợ đến thế, mình đang vô tình tước đi cơ hội được yêu thương và kết nối của con. Nếu người ta đã dặn binh bày trận đến mức thượng thừa đó thì thôi coi như mình xui, lúc đó lo báo cảnh sát chứ biết làm sao được nữa.

Cho đến thời điểm hiện tại, mọi "thuyết âm mưu" của mình hoàn toàn phá sản. Không thấy xui xẻo đâu, chỉ thấy từ ngày Bo trở thành idol của xóm, cuộc sống của vợ chồng mình trở nên dễ thở và ấm áp hơn hẳn.
Từ một gia đình trẻ có phần khép kín giữa lòng thành phố, giờ đây đi đến đâu mình cũng nhận được những lời hỏi thăm ân cần: "Mẹ Bo đi làm mới về hả?", "Bo hôm nay ăn cháo ngoan không?". Thằng bé vô tình trở thành một chủ đề chung, một chiếc cầu nối kéo mình sát lại với cô bán cơm, chú bảo vệ, bà Kỉnh, cô bán hủ tiếu... Những lời khen ngợi con mỗi ngày tuy giản dị nhưng lại là liều thuốc tinh thần vô giá khiến một người mẹ bỉm sữa cảm thấy hạnh phúc.
Người ta thường bảo "Nuôi một đứa trẻ cần cả một ngôi làng". Và mình cảm thấy thật may mắn vì ngày đó đã chịu thả lỏng, mở lòng để "ngôi làng" ấm áp ấy bước vào cuộc đời của Bo.





Bình luận