Tình thương tôi dành cho con giống như một người đàn ông
Nhiều người mẹ yêu con bằng cách ở cạnh con 24/24. Còn tôi thì khác. Càng ở nhà ôm con cả ngày, tôi càng stress và đánh mất chính mình. Tôi thấy mình yêu con theo cách rất giống đàn ông.
Tôi từng nghĩ một người mẹ thật sự yêu con sẽ muốn ở cạnh con 24/24. Là nghe con khóc một tiếng thôi đã xót ruột. Là mê mùi sữa trên tóc con, mê cái cảm giác nằm ngắm con ngủ hàng tiếng đồng hồ không chán.
Họ sẽ muốn tự tay chăm từng li từng tí. Đi đâu cũng nhớ con, xa con một chút là không chịu nổi. Phụ nữ khi yêu con thường mang một kiểu năng lượng rất dịu dàng.
Tôi từng nghĩ tình yêu của phụ nữ dành cho con sẽ luôn là kiểu dịu dàng, quấn quýt như vậy. Nhưng rồi tới lúc tự mình làm mẹ, tôi mới nhận ra… mình không giống kiểu đó lắm. Càng ở cạnh con suốt ngày, tôi lại càng stress.

Có những ngày sau sinh, tôi ôm con từ sáng tới tối. Người lúc nào cũng trong trạng thái thiếu ngủ, đau lưng, bí bách. Con quấy liên tục là tôi chỉ muốn bật khóc theo. Tôi không cảm nhận được cái thứ “hạnh phúc thiêng liêng” mà mọi người hay kể về tình mẫu tử. Thứ tôi cảm thấy nhiều hơn là kiệt sức.
Cho tới lúc tôi thuê người giúp việc và quay lại đi làm. Thì kỳ lạ là… tôi nhớ con hơn, thương con hơn và đặc biệt có động lực bước ra ngoài cố gắng hơn bao giờ hết.
Lúc đó tôi mới nhận ra… cảm giác giống như tình yêu của một người đàn ông dành cho con hơn là một người phụ nữ.
Tôi để ý đa số đàn ông khi làm bố sẽ không quấn con 24/24 như mẹ. Họ không biết thay tã, không cho bú, không ru ngủ từng cữ. Họ đi làm từ sáng tới tối, có khi cả ngày không gọi nổi một cuộc về nhà.
Kiểu yêu của đàn ông là nhìn con rồi tự nhiên có động lực đi làm, vượt qua khó khăn để kiếm tiền nuôi con. Đi ngoài đường thấy món gì cũng nghĩ: “Cái này mua cho con chắc hợp”. Mệt cỡ nào nhưng vừa thấy con chạy ra ôm là tự nhiên mọi mệt mỏi tự nhiên tan sạch.
Tôi nhận ra mình cũng y chang vậy. Mỗi khi nhìn thấy con là trong đầu kiểu: “Phải cố thêm chút nữa để con mình sau này sống tốt hơn”.
Có hôm tôi đang làm, bà vú gửi video con ngồi cười một mình thôi mà tôi đứng ngoài đường xem đi xem lại mãi. Bữa công việc dồn tới mức đầu óc quay cuồng, người mệt rã rời. Vậy mà vừa mở cửa thấy thằng bé bò ra ôm chân mẹ là tự nhiên mọi mệt mỏi tan sạch.
Tối đến lúc con ngủ say, tôi ngồi cạnh nhìn cái bụng nhỏ xíu phập phồng theo nhịp thở, nhìn cái miệng chúm chím còn dính nước miếng mà tự nhiên thấy lòng mình dịu xuống. Nhìn cảnh này tôi thấy như mình vừa được sạc lại năng lượng vậy đó. Rồi sáng hôm sau tôi lại có động lực muốn chạy tiếp.
Không thể hiện tình cảm bằng việc ở cạnh con cả ngày, tôi thấy thoải mái hơn khi thể hiện yêu con bằng cách bước ra ngoài làm việc, cố gắng kiếm tiền, cố gắng xây cho con một cuộc sống tốt hơn khả năng hiện tại của mình.

Nghĩ tới việc sau này con được học hành tốt hơn, sống trong điều kiện tốt hơn, có nhiều cơ hội hơn mình ngày trước… tự nhiên tôi lại có thêm động lực làm tiếp.
Tôi muốn sau này con nhìn vào mẹ và cảm thấy tự hào. Không chỉ vì mẹ thương con, mà còn là một người mẹ dám sống, dám làm việc, dám phấn đấu và cố hết sức để cho con những điều tốt nhất mà mẹ có thể. Cảm giác truyền cảm hứng vậy đó.
Tôi nghĩ rằng người mẹ nào cũng yêu con hết, nhưng cách yêu sẽ khác nhau. Có người yêu con bằng sự dịu dàng và quấn quýt. Còn tôi là người mẹ yêu con theo kiểu rất giống một người đàn ông: Nhìn con một cái thôi là tự nhiên có thêm động lực để gồng gánh cả thế giới này.






Bình luận