Điều tôi sợ thừa nhận: Đôi khi công việc khiến tôi thấy mình có giá trị hơn làm mẹ
Sau chuỗi ngày quanh quẩn bốn bức tường với tã bỉm, tôi thấy mình tù túng và kiệt sức. Chẳng biết có mẹ nào từng âm thầm trải qua cảm giác lo sợ vì bản thân không còn giá trị như tôi không?
Sáng nay khi đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình, tóc tai gọn gàng chỉn chu, có đánh chút son cho tươi tắn. Một suy nghĩ bất chợt chạy qua đầu khiến tôi giật mình. Điều tôi luôn giấu kín vì sợ nói ra thì tội lỗi, không biết các mẹ có nghĩ giống tôi không?
Đó là: “Đôi khi công việc khiến tôi cảm thấy mình có giá trị hơn việc làm mẹ.
Trước khi có con, tôi là một người phụ nữ tham vọng và yêu sự nghiệp. Tôi từng cày cuốc như điên, chấp nhận những đêm thức trắng để chạy tiến độ, chỉ với mục tiêu duy nhất: Tự tay gây dựng một cuộc sống giàu có, sung túc. Công việc là nơi tôi tìm thấy sự tự tin, là thước đo rõ ràng nhất cho năng lực của tôi.
Rồi em bé xuất hiện. Tôi sinh con và “được” ở cữ theo đúng tiêu chuẩn.
Thời gian ở cữ đối với tôi là một trải nghiệm mới và nó làm tôi tụt mood hơn những gì tôi từng nghĩ và chuẩn bị cho bản thân. Từ một người quen bay nhảy ngoài xã hội, tôi quanh quẩn trong bốn bức tường chật hẹp. Nhịp sống bỗng nhiên bị xáo trộn hoàn toàn: Không còn những dự án lớn, không còn những cuộc họp team hay cảm giác chiến thắng khi chốt hợp đồng. Thay vào đó là chuỗi ngày dài vô tận lọ mọ với bát đũa, bỉm sữa.

Chồng tôi lúc đó lại mới mở nhà hàng, công việc bận tối mắt tối mũi. Anh đi từ sáng sớm đến tận đêm muộn mới về. Dù rất thương chồng và luôn tự động viên bản thân phải cố gắng làm hậu phương, nhưng nỗi tự ti vẫn cứ gặm nhấm tôi từng ngày.
Đến khi con cứng cáp hơn một chút, tôi bắt đầu ôm con ra ngoài. Tôi vẫn tự mình làm tất cả mọi thứ cho con mà không cần sự trợ giúp từ chồng. Có những hôm một tay bế con, một tay xách túi đồ nặng trĩu leo từng bậc cầu thang, tôi chợt dừng lại, thở dốc và nghĩ thầm: "Sao trông mình giống một người mẹ đơn thân đến thế này?".
Đáng sợ hơn, tôi nhận ra mình đang dần mất đi bản dạng cá nhân. Mọi thứ trong cuộc sống của tôi đều bị gắn chặt vào đứa bé. Khi gặp lại người quen hay người ngoài đường, chẳng còn ai gọi tên tôi nữa. Câu chào đầu tiên luôn là: "Mẹ bé Bo đấy hả?". Tên tôi, cá tính của tôi, những thành tựu tôi từng đạt được... dường như đã bị xoá sổ sau cái mác "mẹ của Bo".
Nhiều người xung quanh hay bảo: "Như em là thích nhất rồi đấy! Ở nhà chồng nuôi cho sướng, đi làm lại làm gì cho vất vả!".
Nhưng nuôi bao nhiêu thì là đủ? Và thế nào thì mới gọi là sướng?
Nếu "được nuôi" chỉ đơn thuần là cho vợ con ăn đủ ngày ba bữa, thì đối với tôi, như thế không thể sướng nổi. Sức khỏe tâm lý mới là thứ quyết định chất lượng sống. Nếu ngày qua ngày chỉ quanh quẩn trong chán nản, không có sự phát triển, không có thay đổi, thì cái stress ấy còn nặng nề hơn gấp bội phần áp lực công việc. Lâu dần, người phụ nữ ở nhà sẽ trở nên rụt rè, mất đi sự tự tin vốn có rồi tự đâm ra lo sợ, phải nhìn sắc mặt chồng mà sống.
Thực tế rất phũ phàng: Phụ nữ ở nhà toàn thời gian thường tự cảm thấy giá trị bản thân rất thấp. Và xã hội cũng gán cho họ một chiếc khung đánh giá vô cùng hẹp: Chăm con có khéo không? Quán xuyến nhà cửa có tươm tất không? Chồng đi ra ngoài có chỉn chu không? Tất cả những hy sinh thầm lặng đó đều bị coi là điều hiển nhiên.
Chị em chúng ta ai cũng hiểu những việc giữ lửa cho gia đình đó không hề nhỏ bé chút nào. Ngược lại, nó cực kỳ lớn lao và vất vả. Ở nhiều nước phương Tây, người ta thậm chí còn ra luật người chồng phải trả lương cho vợ nếu cô ấy ở nhà làm nội trợ.
Tuy nhiên, tôi nghĩ chúng ta không cần phải nhìn nhận mọi thứ một cách cực đoan hay gay gắt đến thế. Dù sao, để một mình người chồng gánh vác toàn bộ tài chính cho cả gia đình trong thời buổi này cũng rất áp lực rồi.

Vì vậy, quan điểm của tôi là: Khi con đã đủ tháng đủ ngày, các chị em nên tái hòa nhập cộng đồng.
Hãy chủ động bước ra ngoài đi làm. Làm ít hay làm nhiều, lương cao hay lương thấp không quá quan trọng. Quan trọng là bạn thấy bản thân đã hòa nhập vào được dòng chảy của xã hội, được làm mới bản thân mỗi ngày, được làm chủ cuộc đời mình.
Khi tôi đi làm lại, nhận được đồng lương tự tay mình làm ra, nhận được lời khen từ đồng nghiệp cho một dự án hoàn thành tốt, tôi thấy mình sống lại. Và kỳ lạ thay, khi tôi cảm thấy bản thân có giá trị và hạnh phúc, tôi trở về nhà với một tâm thế vui vẻ hơn, tràn đầy năng lượng hơn để ôm con vào lòng.
Việc thừa nhận "công việc giúp mình cảm thấy có giá trị hơn" không có nghĩa là tôi bớt yêu con. Nó cho tôi hiểu rõ: Muốn làm một người mẹ tốt, trước hết tôi phải là một người phụ nữ hạnh phúc và tự do. Còn bạn, có bao giờ bạn thấy sợ hãi vì những suy nghĩ "ngược đời" như thế này trong hành trình làm mẹ chưa?


Bình luận