Mấy đứa không răng thực sự có sức hút rất đặc biệt
Tôi từng không thích trẻ con vì không đủ kiên nhẫn để bế bồng hay chơi với em bé. Cho đến khi tôi sinh con thì mọi thứ đảo lộn hoàn toàn. Chỉ một mùi hương, một tiếng ê a, hay khoảnh khắc con ngủ cũng đủ khiến tôi tan chảy.
Vốn là một người không thích trẻ con. Không phải ghét, nhưng chắc chắn là không phải kiểu thấy em bé là lao vào bế, nựng, thơm các kiểu. nựng nịu. Tôi luôn giữ một khoảng cách rất “an toàn” với tụi nhỏ. Nhìn thì thấy cũng dễ thương đấy, nhưng ồn ào, nhõng nhẽo, dính dính, rồi đủ thứ lặt vặt đi kèm… Thôi, để người khác thích và bế là được, mình thì thôi.
Thậm chí, trước đây tôi còn không hiểu nổi vì sao có người có thể ngồi nhìn một đứa trẻ cả tiếng đồng hồ mà không chán. Cho đến khi tôi sinh con. Và đúng là mọi thứ trong đầu mình bị đảo lộn hoàn toàn.
Cái đầu tiên khiến tôi “quay xe” là mùi.
Nghe hơi kỳ, nhưng mùi em bé là một thứ rất đặc trưng, rất gây nghiện. Nó không phải kiểu thơm của nước hoa hay sữa tắm, mà là mùi sữa, mùi da, mùi gì đó rất mềm, rất ngọt. Thỉnh thoảng còn thoang thoảng một chút mùi kiểu thuốc bắc nhẹ nhẹ, nghe thì có vẻ không hấp dẫn lắm, nhưng khi đã quen rồi thì lại thấy dễ chịu một cách kỳ lạ.

Có những lúc tôi bế con lên, chẳng làm gì cả, chỉ hít một hơi thật sâu. Và tự nhiên thấy lòng dịu xuống. Mọi thứ xung quanh như chậm lại. Ngửi mùi em bé xong cứ muốn nâng niu em bẽ mãi thôi. Mãi sau này mới thấy mùi hương này cũng là một cách kích thích phản xạ bản năng bảo vệ của người lớn. Kiểu biết đây là em bé rất non nớt, cần được chăm sóc, che chở và bảo vệ nên tự động hành vi được điều chỉnh cho nhẹ nhàng với em bé.
Mà buồn cười nhất là… con mình ị. Một việc mà bình thường tôi né còn không kịp, thì bây giờ lại thấy… cũng bình thường. Có hôm thay tã xong còn ngồi cười, kiểu không hiểu sao cái thứ “thối kinh khủng” này với mình bây giờ không còn đáng sợ, không còn cảm giác khó chịu như trước nữa. Ngẫm lại thì thấy chắc vì là con mình nên mới không thấy ghê.
Rồi đến chuyện nói chuyện.
Một đứa không răng, chưa biết nói, nhưng lại “tám” cả ngày. Ê a, gừ gừ đủ thứ âm thanh không rõ nghĩa, nhưng mình vẫn trả lời rất nghiêm túc. Ngồi đối diện nhau, hai mẹ con có thể “hội thoại” hàng chục phút mà không cần một câu có nghĩa nào. Và buồn cười là vẫn vui.
Cái vui đó không nằm ở nội dung, mà nằm ở ánh mắt của con. Mắt tròn xoe, nhìn mình chăm chú, như thể mình là cả thế giới của con vậy. Có những lúc tôi đang mệt, đầu óc quay cuồng vì công việc, chỉ cần con nhìn mình rồi ê a một câu thôi, là tự nhiên mọi thứ dịu xuống.

Nhưng “đòn chí mạng” vẫn là lúc em bé ngủ.
Tôi có thể ngồi nhìn con ngủ rất lâu mà không thấy chán. Một sinh vật nhỏ xíu, nằm im, thở đều. Bàn tay bé xíu, bàn chân cũng bé xíu. Có lúc nắm tay lại, có lúc buông ra. Mặt thì bình yên đến mức… nhìn thôi cũng thấy mềm lòng. Có một cảm giác rất lạ xuất hiện trong mình, không ồn ào, không kịch tính, nhưng rất rõ ràng: Mình muốn bảo vệ. Không cần ai dạy, không cần ai nhắc, nó tự nhiên có. Như bản năng làm mẹ được bật lên đúng lúc.
Và rồi đôi khi tôi cũng nghĩ… chắc cái giai đoạn này sẽ không kéo dài mãi. Rồi con sẽ lớn. Sẽ không còn mùi em bé nữa. Sẽ không còn ê a cả ngày nữa. Sẽ không còn nằm gọn trong lòng mình như vậy để mình ngồi nhìn hàng giờ.
Con sẽ biết chạy, biết nói, biết cãi, biết có thế giới riêng của nó. Còn mình thì không còn là trung tâm của con nữa, mình sẽ dần lùi lại phía sau. Nghĩ đến đó, tự nhiên thấy hơi tiếc.
Nên bây giờ, mỗi lần ôm con, tôi đều cố gắng ôm lâu hơn một chút.
Hít sâu hơn một chút.
Nhìn kỹ hơn một chút.
Vì tôi biết rõ cái “sức hút không răng” này không kéo dài mãi. Nó chỉ là một giai đoạn rất ngắn, trôi qua rất nhanh thôi, nếu không kịp nhìn ngắm thì nó sẽ lỡ cơ hội mất.
___
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)





Bình luận