Mẹ chồng thương cháu là điều hiển nhiên, nhưng nếu thương quá mà kiêm luôn “quyền làm mẹ” thì lại mệt mỏi. Sau những trải nghiệm rất thật khi ở cữ, mình thay đổi và có cách nhìn nhẹ nhàng hơn với mẹ chồng. Từ đó, mình cũng học được cách đặt ranh giới để nuôi con trong bình an.
Sau khi sinh con, mình mới hiểu vì sao người ta thường nói “ở cữ là giai đoạn nhạy cảm nhất của người phụ nữ”. Mọi chuyện, dù rất nhỏ, cũng có thể trở thành một vấn đề lớn trong lòng mình.
Mình nhớ lại câu thoại trong phim “Sống chung với mẹ chồng”. Khi bà Phương nằm viện, Thanh trách Diệp vô tình vì ngày xưa bà đã chăm Diệp từng miếng ăn, giấc ngủ lúc mang thai. Diệp đáp lại một câu rất thẳng: “Mẹ chăm tôi hay mẹ chăm cháu bà?”. Hồi đó xem thì thấy hơi phũ, nhưng đến khi tự mình trải nghiệm, bản thân mới hiểu vì sao người ta lại có cảm giác đó.

Ví dụ như chuyện sữa, mẹ chồng rất lo mình ít sữa. Mỗi lần con thức đêm đòi bú - khoảng hai tiếng một cữ, bà lại bảo tại sao không cho bé bú no đi, vì “không no nên mới phải dậy nhiều như thế”. Trong khi mình biết rõ bú đêm là thói quen bình thường của trẻ sơ sinh. Lúc đó mình rất tủi thân, suy nghĩ rằng “mẹ không nghĩ con dâu mệt mỏi, dậy cho cháu bú đêm thì thôi lại còn bảo ít sữa”.
Có những đêm con vừa khóc, mình chưa kịp vạch ti thì mẹ chồng đã chạy vào phòng đòi bế ra cho uống sữa ngoài. Trong khi mình lại là người rất kỹ lưỡng chuyện ăn của con, luôn muốn cho bé bú mẹ càng nhiều càng tốt, thì mẹ chồng cứ có dịp lại cho bé uống sữa công thức. Điều này khiến mình bức bối vô cùng, rồi lại dẫn đến mâu thuẫn.
Sau đó, mình chọn cách nói thẳng nhưng nhẹ nhàng rằng mình muốn cho con bú mẹ, chỉ pha sữa khi cần. Đồng thời, mình quyết định không ngủ chung với mẹ chồng nữa mà để chồng nằm cùng chăm con. Mẹ chồng sẽ nghỉ ở phòng ngoài.
Thú thật quyết định này khiến mình cực hơn. Trước đó, khi mẹ ngoại chăm mình ở cữ, buổi đêm gần như mình không phải làm gì, bà lo từ A đến Z. Còn khi tự chăm con hoặc chăm cùng chồng thì vất vả hơn nhiều. Đổi lại, mình được thoải mái tinh thần, được nuôi con theo cách mình tin là đúng. Với mình, sự thoải mái đó rất đáng.

Lúc mang bầu, mẹ chồng quan tâm mình nhiều hơn trước. Đến khi sinh con, bà rất hào hứng, rất yêu cháu. Và thật ra, mình thấy điều đó là tốt. Mình đọc nhiều tâm sự trên mạng về việc mẹ chồng dửng dưng với cháu, coi việc con dâu sinh cháu là nghĩa vụ. Trong khi nhà mình thì khác. Ông bà mong cháu từ lâu, mình lại chậm sinh, nên khi có cháu là mừng ra mặt.
Sau khi nhìn thấu nhân sinh, mình nghĩ việc mẹ chồng thương cháu nhiều hơn, dành ít sự quan tâm cho con dâu là chuyện dễ hiểu, không cần phải chạnh lòng. Bởi tâm lý bà mẹ nào cũng thế, sẽ yêu thương đứa con ruột rà mình đẻ ra hơn. Con dâu thường là “con người ta”, về làm con mình nên việc yêu thương trọn vẹn như con trai ruột, cháu chắt cũng cần thời gian vun đắp tình cảm.
Và lúc bà chăm mình ở cữ, mình cũng ngộ ra một điều: Người thương mình nhất là người chăm bẵm ta từ bé đến lớn. Còn lại những người thân khác có chăm sóc mình, có thương mình thì đã rất đáng quý và nên cảm thấy hài lòng. Suy nghĩ này giúp mình cảm thấy ổn hơn rất nhiều.
Mình đọc trên các hội nhóm, nhiều bạn thường khoe ảnh mâm cơm mẹ chồng chuẩn bị, kèm lời than “nấu không hợp khẩu vị”. Mỗi lần nhìn thấy và đặt bản thân vào câu chuyện, mình suy nghĩ rất đơn giản: Không hợp thì ăn nhanh cho qua bữa, hoặc tự nấu nếu có thể. Bởi với mình, mẹ đã nấu cho mình ăn thì quá tốt rồi, không đặt kỳ vọng cao thì cũng không thấy thất vọng. Còn chuyện hợp khẩu vị, đương nhiên mình không ở với mẹ nhiều, không sống từ bé nên rất khó để hiểu nhau, bù lại có khi đây là khẩu vị chồng mình thích. Nghĩ như vậy, mình sẽ thấy mọi chuyện trở nên nhẹ nhàng hơn.
Còn một khía cạnh khác là chuyện mẹ chồng “cuồng cháu” đến mức muốn giành quyền chăm bẵm, đặt tên, hay can thiệp quá sâu vào các quyết định nuôi con. Nếu bà dành tình thương “nhiều hơn bình thường” bởi quá yêu cháu thì rất đáng quý, nhưng vẫn có trường hợp bà làm thế vì muốn đứa trẻ nghe lời mình, yêu mình hơn yêu mẹ. Điều đó với mình, rất nguy hiểm.
Trước đây, mình từng xem một đoạn clip trên mạng ghi lại cảnh mẹ chồng liên tục ép cháu uống trà sữa trân châu. Bà đưa cốc trà sữa cho đứa trẻ rồi nói: “Cứ uống đi cháu, không cần lo mẹ đâu, sợ mẹ à?”. Trong khi đó, đứa trẻ không muốn uống, quay sang nhìn mẹ và từ chối. Thấy vậy, người bà tiếp tục nói: “Có mẹ ở đây nên sợ đúng không? Thế bà để trong tủ lạnh nhé, lát uống giấu mẹ”. Câu chuyện này không xuất phát từ lợi ích của đứa trẻ, mà từ cái tôi của người lớn. Khi người lớn dùng trẻ con làm công cụ để hơn thua tình cảm, thì người chịu thiệt thòi sau cùng luôn là đứa trẻ.
Nên mình nghĩ, tốt nhất mỗi người nên có cuộc sống riêng, đừng đặt con hay cháu làm trung tâm toàn bộ cảm xúc. Sống vui với cuộc sống của mình trước. Con cái lớn lên, có gia đình riêng, có con riêng, đó là quy luật tự nhiên. Mình hỗ trợ khi cần, góp ý khi được hỏi, còn lại hãy để người làm cha mẹ chịu trách nhiệm cho con của họ.




Bình luận