
Chỉ đến khi sinh con, tôi mới nhận ra mối quan hệ giữa mình và mẹ đã âm thầm thay đổi từ lúc nào. Không phải là một khoảnh khắc bùng nổ, cũng không phải vì một biến cố lớn, mà là một quá trình rất chậm, rất lặng. Đủ để tôi hiểu mẹ hơn, thương mẹ hơn và nhìn lại chính mình bằng một ánh nhìn khác.
Tôi sinh mổ. Tuần đầu tiên sau sinh và về nhà, tôi cảm thấy sức khoẻ rất yếu và tôi chưa bao giờ tưởng tượng được sinh con xong sức khoẻ yếu đến thế. Chỉ cần ngồi dậy thôi cũng đã thấy mệt, thấy đau vết mổ, đau dạ con nữa, mọi cử động đều trở nên nặng nề.
Ở cùng mẹ nội (là mẹ chồng của tôi), tôi cảm nhận rõ sự quan tâm của bà đều dồn hết cho cháu. Bà thấy cháu khóc một cái là nhắc tôi cho con bú, tắm xong cũng nhắc cho bú, thấy em bé nấc cũng bảo cho bú để hết nấc. Nhưng với một người mẹ vừa sinh mổ, mỗi lần phải ngồi dậy cho con bú là một lần rất mệt mỏi. Mỗi lần cho con bú, tôi đang nằm phải ngồi dậy. Em bé bú được vài phút thì ngủ, rồi không lâu sau lại khóc. Vòng lặp ấy cứ thế kéo dài.
Có một tối, vì quá kiệt sức, tôi lên giường từ khoảng 7 giờ tối và ngủ liền một mạch đến 3 giờ sáng. Tôi thấy đó là giấc ngủ trọn vẹn đầu tiên sau sinh của tôi. Khi tỉnh dậy, tôi thấy tinh thần nhẹ hẳn, đầu óc tỉnh táo hơn. Con vừa cựa mình là tôi cho bú ngay trong một cảm giác rất yên bình, khi nghĩ dòng sữa này là dành cho con mình.
Sáng hôm sau, mẹ ngoại (là mẹ ruột của tôi) mới kể đêm qua em bé khóc đòi ti. Mẹ nội định lay tôi dậy nhưng mẹ ngoại ngăn lại, bảo tôi mệt rồi, thôi cứ cho em bé uống sữa ngoài còn tôi ngủ đi. Nhờ vậy mà tôi có một giấc ngủ trọn vẹn. Lúc đấy tôi cảm động lắm, đúng là chỉ có mẹ ruột mới thương mình đến thế.
Trước đó không lâu khi tôi còn mang bầu và mẹ ngoại bay vào chăm sóc cho tôi, hai mẹ con từng có một cuộc cãi vã khá lớn. Cãi nhau vì những điều nhỏ nhặt: Mẹ ngoại cứ nhắc đi nhắc lại tại sao 2-3 tuần nữa mới dự sinh mà gọi mẹ vào sớm thế. Rồi than rằng bà ở nhà cả ngày chẳng có việc gì làm trong khi tôi đi làm, công việc ở quê thì cả đống chưa xong. Trong lúc bức bối, tôi mới nói thôi mẹ về đi, con cũng không cần mẹ chăm nữa. Con tự thuê dịch vụ, thuê giúp việc. Mẹ khóc. Hai mẹ con giận nhau. Khi đó tôi nghĩ mình đủ độc lập, không cần ai, cần thì thuê người ngoài cũng được. Nhưng mẹ ngoại nhất quyết ở lại mặc dù thấy tủi thân. Mẹ ngoại nói rằng chỉ đến khi sinh xong tôi mới hiểu, người mới sinh chỉ có thể nằm yên một chỗ, và chẳng có ai nhận chăm một người yếu ớt như vậy ngoài người thân.
Sau khi sinh, tôi mới thấy điều đó hoàn toàn đúng. Tôi gần như nằm bất động trên giường, mọi sinh hoạt đều cần người khác lo. Mẹ ngoại làm tất cả: Bưng từng cốc nước, làm từng ly nước ấm, nấu từng món bồi bổ. Gần như tôi không cần làm gì, kể cả việc chăm con mẹ cũng làm giúp để tôi được nghỉ.
Nên là hồi ở cữ đấy tôi sướng như tiên. Mẹ ngoại làm rất nhiều món ngon, bưng đến tận giường để tôi ăn. Lúc đấy 2 mẹ con ở nhà rất nhiều, tôi gần như gác lại công việc, vậy là 2 mẹ con có thời gian tâm sự với nhau. Mẹ ngoại kể cho tôi nghe những câu chuyện ngày xưa, những khổ tâm của bà trong hôn nhân, những gánh nặng mà trước đây tôi chưa từng hiểu hết. Tôi nhận ra rằng hình ảnh một người mẹ từng khiến tôi cảm thấy cứng rắn, ít dịu dàng thực chất là kết quả của rất nhiều năm gồng gánh. Mẹ ngoại vừa làm vợ, vừa làm chồng, vừa kiếm tiền, vừa nuôi con. Trong một cuộc hôn nhân mà người đàn ông không tròn vai trụ cột, mẹ buộc phải mạnh mẽ nên sự mềm mại, nữ tính vì thế dần bị bào mòn đi.
Khi còn nhỏ, tôi thường thấy mẹ rất khác bố. Bố nhẹ nhàng, gần gũi còn mẹ hay to tiếng. Tôi từng rất tủi thân, nhất là khi so sánh mình với những bạn đồng trang lứa. Các bạn được lớn lên trong những gia đình coi trọng thành tích học tập, luôn động viên con cái còn nhà tôi thì không. Đỉnh điểm của sự tủi thân khiến tôi không bao giờ quên là đêm trước ngày đi học sinh giỏi quốc gia tỉnh, tôi nhờ mẹ rửa bát giúp để tranh thủ thời gian ôn thi nhưng mẹ nhất quyết không và nói tôi phải tự đi rửa bát đi, kể cả mai có thi cái gì thì cũng phải rửa bát.
Nhưng khi kể lại điều đó với mẹ ngoại, mẹ nói rằng mẹ không muốn tôi bị áp lực bởi chuyện học hành. Mẹ hiểu rõ thực tế học giỏi chỉ là một phần thôi, quan trọng phải có kỹ năng sống nữa. Nhất là với một gia đình không có gia thế. Nhìn vào thực tế, con nhà người khác thì bố mẹ họ có chức có quyền, các bạn ấy chỉ cần nỗ lực học giỏi, bố mẹ họ sẽ lo cho họ vào chỗ ổn. Nhưng nhà tôi thì khác, bố mẹ làm lao động tự do nên con cái phải tự thân vận động. Ngoài việc học giỏi ra thì phải biết nhiều kỹ năng sống, kỹ năng đối nhân xử thế nữa chứ không chỉ có bằng cấp là cuộc đời đối xử tốt với mình.
Bởi thế ngay từ đầu mẹ đặt không kỳ vọng gì ở anh em tôi, học giỏi thì tốt nhưng phải có một cái nghề và biết tự lập, tự lực cánh sinh. Mẹ không nuôi tụi tôi theo kiểu gà công nghiệp mà muốn để con cái tự lập.
Nói chung, cách nuôi dạy của mẹ là một phần khiến tôi trở thành người độc lập như thế. Nhưng sự độc lập đó cũng vô tình tạo ra khoảng cách. Tôi đi làm ăn xa nhà cũng rất ít khi gọi về, chỉ liên lạc khi có việc. Bố mẹ rất mong khuyên bảo được tôi nhưng càng ngày càng khó tác động được vì tôi tự chủ kinh tế, tự chủ về suy nghĩ rồi. Mối quan hệ giữa tôi và gia đình cứ âm ỉ, âm ỉ dần dần xa cách. Gia đình không còn nhiều điểm chạm chung để va vào nhau. Không cãi vã, không ồn ào, chỉ là dần dần xa nhau hơn.
Đến khi tôi có chồng, có con thì mới hiểu được mẹ ngoại đã cố gắng đến mức nào. Nếu đặt bản thân tôi là người lấy chồng như bố, chắc chắn tôi đã bỏ cuộc từ lâu. Và tôi cũng hiểu thêm rằng: Một người mẹ dịu dàng thường là người được nâng đỡ nhiều bởi nhiều nhiều người, không phải tự gồng gánh mọi thứ. Nên nếu thấy mẹ cứ hay to tiếng, áp đặt, không dịu dàng với mình, bạn hãy sinh con để xem mình có dịu dàng với con như mẹ đã đối xử với bạn không nhé!
---
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)





Bình luận