Nhiều người vẫn thường nói: “Hai vợ chồng đã có con rồi thì sẽ khó ly hôn”. Nhưng sự thật thì trái ngược - chính lúc có sinh con là lúc hôn nhân dễ tan vỡ nhất.
Tôi đang trải qua thời gian ở sinh nở đầy nhạy cảm, nên rất thấu hiểu vấn đề này. Nhìn sâu vào suy nghĩ chính mình và bạn bè xung quanh, tôi hiểu phụ nữ bây giờ khác ngày xưa: Không còn cam chịu, không còn chấp nhận một cuộc hôn nhân mà phải gánh gồng một mình nữa.
Điều này thể hiện rõ nhất thời gian sau sinh, khi cơ thể người phụ nữ còn đau, tinh thần kiệt quệ, việc nhà chồng chất, con nhỏ quấy khóc… mà người chồng lại đứng ngoài cuộc, không san sẻ nỗi khổ cùng. Cảm giác thất vọng ấy ngấm ngầm lưu lại trong lòng. Và lúc cãi vã, đôi khi chỉ cần một phút bốc đồng, người vợ sẵn sàng buông tay: “Thà làm single mom còn hơn sống cả đời với một người vô tâm”.
Quyết định này càng được củng cố khi mẹ bỉm có bố mẹ bên ngoại hỗ trợ, có nơi vững chắc để trở về. Khi có chỗ dựa, phụ nữ càng dễ quyết định hơn vì chẳng còn lý do gì để sống tiếp với một người chồng không có trách nhiệm với vợ con?

Tóm lại, tôi nghĩ không phải vì nuôi con vất vả nên dẫn đến ly hôn. Lý do chính yếu đến từ việc chồng không san sẻ, cùng vượt qua khó khăn và để chị em phụ nữ gồng gánh một mình.
Thật ra phụ nữ có thể chịu được vất vả, chấp nhận thiếu ngủ, mệt mỏi nhưng không chịu được cảm giác một mình gồng gánh, cảm giác cô đơn. Nếu cả hai cùng nỗ lực, cùng mệt, cùng cố gắng thì sẽ chuyển hóa thành động lực để vượt qua và thương nhau hơn.
Khi một người vợ đang kiệt sức vì con nhỏ, xoay như chong chóng giữa trăm việc không tên, còn chồng thì vẫn ăn - ngủ - làm việc y như thời độc thân, chẳng chút xáo trộn… cảm giác tị nạnh là điều khó tránh. Người ta dễ thấy mình đang hy sinh quá nhiều cho gia đình, trong khi người kia lại “được sống nhẹ tênh”. Sự lệch pha ấy, nếu kéo dài, có thể bào mòn hôn nhân nhanh hơn bất cứ mâu thuẫn lớn tiếng nào.
Về phía chồng, họ cũng áp lực cũng không kém. Nếu trước đây cả hai cùng đi làm, cùng san sẻ gánh nặng tài chính, thì khi chỉ còn một mình chồng gồng gánh, các anh buộc phải làm nhiều hơn, kiếm nhiều hơn để lo cho cả gia đình. Công việc lúc nào cũng như đè lên vai, trong đầu chỉ toàn những con số, trách nhiệm và nỗi sợ “không đủ” luôn thường trực. Chính vì bận rộn và áp lực nên người chồng chẳng còn nhiều thời gian cho vợ con. Cứ thế hai vợ chồng dần có khoảng cách và khó thấu hiểu cho nhau, dẫn đến chán nản mà ly hôn.
Ai muốn cứu vãn hôn nhân, cứu vãn tình yêu với chồng thì phải thay đổi đối phương, chứ không thể để anh ấy sống mãi trong trạng thái vô tâm, âm thầm gánh hết áp lực mà không nói ra. Nhưng, việc thay đổi một con người vốn là chuyện khó hơn… lên trời. Thế nên ngay từ đầu, các chị em phải lựa chọn người phù hợp để cưới, người có sẵn một số phẩm chất tiềm năng. Giống như gieo hạt: Muốn cây xanh tốt thì phải gieo trên đất màu mỡ; còn đất khô cằn thì gieo mấy cũng khó mà nảy nở. Vậy “màu mỡ” trong hôn nhân là gì?
Thứ nhất anh ấy phải yêu mình.
Vì yêu, anh ấy sẽ có lý do thay đổi vì mình. Nhiều người nói lấy chồng giàu là sướng, nhưng tôi nghĩ giàu mà không thương vợ thì bạn vẫn khổ như thường. Phụ nữ, lúc đó, giống như người thừa trong gia đình.
Thứ hai anh ấy phải có tố chất của một người đàn ông của gia đình.
Tố chất này được thể hiện qua cách anh quan tâm chăm sóc mọi người xung quanh như cha mẹ, thú cưng, bạn bè. Người quá vô tâm, quá thờ ơ thì khó mà làm chồng, làm bố tốt.
Thứ ba là chịu khó.
Người vợ nào lấy được ông chồng chủ động, chịu khó, lúc vợ sinh biết việc mà làm thì chúc mừng, bạn lấy được “kim cương” rồi!
Và câu hỏi cuối cùng mà tôi thường đặt ra cho chính mình: Làm sao để thay đổi được chồng để tránh đổ vỡ lúc sinh con?
Từ trải nghiệm cá nhân, tôi nghĩ việc này sẽ phụ thuộc hai yếu tố: Thứ nhất là chính bản thân chồng - như đã phân tích ở trên. Thứ hai là thay đổi bản thân chúng ta.
Trước tiên là cách ăn nói. Thay vì suốt ngày trách móc, nhạy cảm rồi cáu bẳn, nhìn việc gì chồng làm cũng thấy không vừa mắt… chị em có thể mềm lại hơn. Khi chồng giúp đỡ, đừng vội chê bai hay phủ nhận. Chỉ cần mình ngọt ngào hơn, khen nhiều hơn, kiên nhẫn hơn và ghi nhận những nỗ lực dù rất nhỏ của anh ấy, khoảng cách giữa hai vợ chồng sẽ thu hẹp lại.

Ngoài ra bạn nên mở lòng và hiểu cho áp lực của chồng khi một mình phải ra ngoài bươn chải, xây dựng kinh tế, sự nghiệp vững chắc cho vợ con. Việc lắng nghe nhiều hơn, hạ cái tôi xuống để thấu hiểu vấn đề của nhau sẽ giúp hôn nhân thêm gắn bó.
Tôi rút ra một bài học rất thực tế sau sinh: Nếu không muốn vợ chồng cãi nhau liên tục thì phải phân chia công việc thật rõ ràng.
Nguyên tắc của tôi là cụ thể - rành mạch - tôn trọng thời gian của nhau. Hai đứa sẽ thống nhất công việc. Ví dụ chồng tắm bé, giặt đồ cho con thì vợ cho con bú, nấu cơm, rửa bát… Nhưng quan trọng nhất là khung giờ. Ví dụ khi anh bận làm khung 10-15h thì tôi sẽ tự xoay sở với con và công việc nhà. Từ 15h-20h, khi anh trống lịch, tôi sẽ giao bớt cho chồng việc nhà và chăm con.
Một khi đã thống nhất cụ thể, trong khung giờ làm việc của nhau, hai vợ chồng tuyệt đối không “kêu réo” chia việc. Chồng làm xong và bàn giao thì vợ không “co kéo” thêm việc. Đơn cử nếu đêm đó tôi nhận trách nhiệm trông con từ 18h tối đến sáng hôm sau, thì sẽ hạn chế tối đa việc đánh thức chồng dậy để phụ việc. Khi đã thỏa thuận thì cả hai phải tôn trọng, giống như “hiệp định nhỏ” trong nhà để cả 2 cùng thực hiện, giữ hoà khí cho gia đình.
Nhờ rõ ràng như vậy, chồng không bị bất ngờ, tôi cũng không còn ấm ức. Hai đứa giảm tần suất cãi nhau hẳn!
Vậy nên nếu chị em đang thấy mọi thứ trong nhà nghiêng hẳn về phía mình, cảm giác bất công hay chênh lệch ngày càng lớn… bạn hãy thử ngồi lại phân công việc thật rõ ràng với chồng, rồi tôn trọng đúng những gì đã cam kết. Tôi cũng muốn nhắc nhẹ một điều rằng khi giao việc, bạn nên hướng dẫn chồng càng chi tiết càng tốt. Không phải các anh lười, mà đôi khi thật sự không biết phải bắt đầu từ chỗ nào. Chỉ cần “cầm tay chỉ việc” ban đầu, còn lại họ sẽ ổn thôi!
---
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)




Bình luận