Sinh con không chỉ là cột mốc trong cuộc đời mà còn là hành trình thay đổi gần như mọi thứ Thời gian, hôn nhân, cách nhìn về cha mẹ đến cách tiêu tiền. Làm mẹ khiến mình học cách trưởng thành theo cách chậm hơn, sâu và nhiều trách nhiệm hơn.
Với mình, khó khăn lớn nhất sau sinh không phải là thiếu ngủ hay đau vết mổ. Mà là học cách thích nghi với vai trò làm mẹ. Trước đó, mình sống một cuộc đời rất tự do. Đi làm, đi chơi, dính lấy chồng từ sáng đến tối. Tối muộn vẫn có thể lượn phố, ăn đêm, xem phim đến khuya. Kể cả khi mang bầu, mình vẫn năng động, vẫn chủ động chọn cách sống của mình. Thích làm gì thì làm. Nhưng mọi chuyển đã khác từ khi có con.
Thời gian không còn là của mình nữa.
Lịch sinh hoạt của mình phụ thuộc hoàn toàn vào con. Lúc con thức thì trông con, lúc con ngủ thì làm việc nhà, xong xuôi muốn ngủ thì con quấy. Giờ coi phim là một điều xa xỉ với mình. Cả ngày quần quật việc nhà, chăm con. Có chút thời gian muốn xem một tập phim thì con cần bú.
Đi làm vài tiếng cũng chỉ lo về sớm để con được bú mẹ. Kể cả làm việc tại nhà, để có được một khoảng thời gian tập trung cũng phải tranh thủ từng chút một. Có những lúc mình cảm thấy không còn là mình nữa, mình chỉ là mẹ của một em bé.
Sự thay đổi ấy không chỉ diễn ra với bản thân, mà còn với hôn nhân.
Ngày xưa, hai vợ chồng mình đi làm cùng nhau, ăn cùng nhau, chơi cùng nhau. Giờ thì mình ru rú ở nhà với con. Chồng làm nhà hàng, ở ngoài cả ngày, thường 12 giờ đêm mới về. Mình ngủ với con từ 8-9 giờ tối. Sáng 6 giờ mình dậy thì anh ngủ bù đến trưa rồi đi làm. Cả ngày gần như không gặp nhau, có nói chuyện thì chủ đề cũng khác. Anh quan tâm công việc. Mình chỉ nghĩ đến con và nhà cửa.
Vốn cả hai vợ chồng mình đều là kiểu người thích xông pha, thích ra ngoài. Nhà cửa bừa bộn cũng chẳng bận tâm. Sau khi có con, mình dần lui về hậu phương. Quan tâm đến bữa ăn, giấc ngủ, hai bên nội ngoại, đến vai trò làm mẹ, làm một người mẹ tốt, làm con dâu, làm con gái.
Có thời điểm mình cảm thấy vợ chồng rất xa cách, không thể nói chuyện với nhau bình thường. Nhưng rồi sau nhiều lần cãi cọ và không hiểu nhau, tụi mình bắt đầu nhìn rõ vai trò từng người trong gia đình. Anh tập trung xây nền kinh tế. Mình giữ tổ ấm. Hai người giống như tay trái và tay phải, tuy không giống nhau, nhưng phải phối hợp thì mới làm được việc.
Việc làm mẹ cũng khiến mình nhìn lại mối quan hệ với bố mẹ ruột.
Người ta hay nói phải làm cha mẹ mới hiểu lòng cha mẹ. Mình từng không tin lắm. Nhưng giờ mình rất cảm thông cho bố mẹ. Ngày xưa bố mẹ mình phải đi xuất khẩu lao động từ khi mình mới 2 tuổi. Mình lớn lên cùng ông bà. Sau này bố mẹ về, mình đã lớn và hình thành tính cách độc lập, khép kín, ít tâm sự. Đặc biệt là với mẹ, hai mẹ con đều mạnh mẽ, độc lập nên rất hay đấu khẩu. Bề ngoài mình là “con nhà người ta”, nhưng bên trong lại khá ích kỷ, luôn cảm thấy bố mẹ chưa cho mình đủ.
Cho đến khi mình sinh con và mẹ bay vào Sài Gòn (mẹ mình ở miền Bắc) chăm mình ở cữ.
Hai mẹ con có nhiều thì giờ dành cho nhau, mẹ kể những câu chuyện gia đình ngày xưa. Bấy giờ mình mới hiểu chẳng có người mẹ nào muốn xa con, chỉ là hoàn cảnh buộc họ phải chọn điều họ nghĩ là tốt nhất cho con, cho gia đình mà thôi. Mình cũng muốn cho con mình cả thế giới nhưng khả năng của mình có hạn, mình phải đi làm rất sớm để có thu nhập ổn định. Mặc dù vẫn ở cạnh con nhưng mỗi lần nghĩ đến cảnh tách con ra để đi làm, nước mắt mình lại ứa ra vì thương con. Mẹ mình ngày xưa đi lao động ở một đất nước xa xôi, còn không có video call tân tiến như bây giờ, gọi điện thoại thì cước cực kỳ đắt. Không biết mẹ đã phải chịu đựng sự nhớ nhung con nhiều đến nhường nào…
Có một câu thoại mình rất nhớ: “Cha mẹ sẽ luôn khắc sâu những gì họ thấy có lỗi, còn con cái sẽ chỉ để ý những gì làm nó thất vọng”. Có con rồi, mình mới thấm câu đó.
Việc làm mẹ giúp mình chữa lành mối quan hệ với mẹ. Ngày xưa mình ít gọi điện về nhà, thậm chí né về quê ngày lễ, nghĩ đó là độc lập. Bây giờ mình chủ động gọi điện, chỉ để buôn chuyện, để mẹ nhìn cháu. Mình quan tâm hơn đến sinh nhật bố mẹ, đến chuyện trong nhà hơn. Mình hiểu tình thân cũng cần được nuôi dưỡng bằng hành động chứ không phải chỉ tồn tại vì “máu mủ”.
Có con còn thay đổi cả cách mình nhìn tiền.
Ngày xưa mình kiếm được nhiều hơn bây giờ. Nhưng tiền bằng cách nào đó đều “bay” vào quần áo, váy vóc, túi xách, mỹ phẩm. Gần đây dọn lại tủ đồ và bàn trang điểm, mình choáng khi thấy quá nhiều món chỉ dùng một hai lần rồi bỏ đó. Mình đã thanh lọc gần như toàn bộ.
Có con rồi, mình thấy sự quan trọng của đồng tiền hơn nữa. Ưu tiên chi tiêu không còn là cho bản thân, mà là cho con và cho tương lai. Mình muốn có nhà, có tài sản tích lũy. Thậm chí nghĩ xa hơn, sau này con lớn, mình cũng muốn cho con một nền tảng tài chính vững vàng để đỡ áp lực. Muốn vậy, không thể làm ra đồng nào tiêu hết đồng đó.
Mình nghe câu chuyện về một cặp vợ chồng vay 150 triệu mở quán ăn. Mỗi ngày lãi 2 triệu, 5 năm sau mua được đất. Họ tặng nhau vàng thay vì quà màu mè. Nghe rất thực tế. Mình thấy hợp với mình bây giờ.
Có con, mình thực dụng hơn. Cái gì là tiêu sản thì né. Cái gì giữ giá hoặc sinh lời thì ưu tiên. Cụm từ “tư duy tài chính” nghe sang trọng nhưng thật ra chỉ là: Giữ được tiền, không phung phí, tiêu đúng chỗ.
Sinh con khiến mình thay đổi gần như toàn bộ: Từ thói quen sinh hoạt, mối quan hệ vợ chồng, cách nhìn bố mẹ, đến cách tiêu tiền. Mình không còn là cô gái tung tăng ngày nào nữa. Nhưng mình cũng không thấy mất đi chính mình. Mình chỉ đang trưởng thành theo một cách khác: Chậm hơn, sâu hơn và có trách nhiệm hơn.





Bình luận