Thay vì nói ‘Mừng sinh nhật con 1 tuổi’, hãy nói ‘Mừng kỷ niệm 1 năm làm mẹ’
Thôi nôi tròn 1 tuổi của con ngập tràn hoa, bóng và những lời chúc tụng. Nhưng đứng giữa căn phòng xôn xao, tôi chợt lắng lại khi nhận ra: Trong cột mốc tròn 1 năm ấy, gần như mọi người chỉ chăm chú vào đứa trẻ mà quên mất hành trình nỗ lực phi thường của người mẹ.
Cuối tuần vừa rồi, gia đình tôi tổ chức lễ thôi nôi cho bé Bo. Trong căn phòng ngập tràn bóng bay và hoa tươi, ai đến cũng rạng rỡ ôm lấy em bé, xuýt xoa: "Mới ngày nào còn nằm trong bụng mẹ mà giờ đã tròn 1 tuổi rồi, nhanh thật đấy!", "Chúc Bo mau lớn, ngoan ngoãn nhé!".
Tôi đứng đó, mỉm cười nhìn con. Nhưng trong một phút lắng lại giữa những tiếng cụng ly xôn xao, tôi chợt nhận ra: Trong buổi lễ đánh dấu tròn một năm em bé đến với thế giới này, gần như không ai nhắc đến người mẹ. Dường như mọi người coi việc một người phụ nữ mang thai, sinh con rồi nuôi con lớn lên là một điều hiển nhiên.
Sau khi làm xong lễ cho con, tôi mới có một khoảng lặng thật sự cho riêng mình để suy nghĩ. Suốt một năm làm mẹ vừa qua, tôi đã bỏ quên bản thân mình. Tôi nghĩ không chỉ có tôi mà rất nhiều chị em cũng giống như vậy. Đứa trẻ vừa cất tiếng khóc chào đời là mọi sự chú ý, tâm trí, sức lực của người mẹ lập tức dồn hết 100% cho bé.

Nhìn lại tôi của ngày xưa mà xem. Trước khi lập gia đình, tôi từng là một cô gái cực kỳ yêu bản thân, coi trọng sự nghiệp và mê tự do. Tôi thích khoác lên mình những bộ đồ chỉn chu, thích dành cả chiều cuối tuần la cà cà phê đọc sách, thích đi du lịch và sống một cuộc đời vô lo vô nghĩ.
Thế rồi từ ngày có con, thế giới của tôi thu nhỏ lại bằng đúng một đứa trẻ.
Khoảng thời gian đầu, tôi sáng đêm quần quật với con, sống trong cảnh thức trắng, ngực căng sữa và tóc tai lúc nào cũng rối bời. Đến khi con cứng cáp hơn một chút, thuê được chị giúp việc phụ đỡ, nhịp sống của tôi cũng chẳng hề thong thả hơn. Ban ngày tôi lao ra đường đi làm, tối về lại lao vào ôm con, chăm con. Một ngày 24 tiếng trôi qua vội vã, không có lấy 15 phút trọn vẹn dành riêng cho mình.
Sự bỏ bê bản thân ấy không chỉ xảy ra với riêng tôi. Hôm trước, tôi bước ra hành lang chung cư thì gặp chị hàng xóm tầng trên. Chị ấy trước đây là dân sự kiện năng động, ăn mặc có gu lắm. Thế mà hôm rồi gặp, tôi suýt không nhận ra: Tóc búi củ tỏi bù xù, bộ đồ mặc nhà xộc xệch dính vết thức ăn của con. Chị vừa tay xách nách mang đồ đạc, vừa đuổi theo hai đứa nhỏ đang chạy, mặt mũi bơ phờ vì kiệt sức.
Hình ảnh của chị làm tôi giật mình. Chúng ta vô tình chấp nhận việc bỏ quên bản thân như một điều hiển nhiên khi làm mẹ. Thế nên, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi nghĩ rằng: Thay vì chỉ nói “Mừng sinh nhật con 1 tuổi”, hãy nói “Mừng kỷ niệm 1 năm làm mẹ”.
Bởi với người phụ nữ, ngày con chào đời không đơn thuần là một mốc thời gian trên tờ giấy khai sinh. Đằng sau cái chớp mắt "nhanh thật đấy" của người ngoài là cả một chặng đường dài đầy vất vả, đau đớn và nỗ lực phi thường của mẹ.

Người ta vẫn thường so sánh nỗi đau vượt cạn của người phụ nữ tương đương việc gãy 20 chiếc xương sườn cùng lúc. Đó là khoảnh khắc người mẹ bước một chân qua cửa sinh tử, chấp nhận để cơ thể mình chịu đựng những cơn đau để đổi lấy tiếng khóc chào đời của một thiên thần nhỏ.
Không chỉ là nỗi đau về thể xác mà còn vượt qua giới hạn về tinh thần, từ sự kiệt sức của những đêm mất ngủ, cho đến những hoang mang của lần đầu tập làm mẹ để đưa một thiên thần nhỏ đến với thế giới này và nuôi con lớn khôn.
Bạn đã làm rất tốt. Bạn đã cực kỳ kiên cường.
Con tròn 1 tuổi cũng là lúc con bắt đầu cứng cáp hơn, các mẹ cũng sẽ có chút không gian cho riêng mình. Mong các mẹ sẽ biết ơn và yêu thương bản thân nhiều hơn một chút.
Vào ngày thôi nôi của con, bạn đã tự thưởng cho mình một lời cảm ơn nào chưa?





Bình luận