
Từ khi nghĩ đến chuyện sinh con, tư duy tài chính của mình rẽ sang hướng khác: Tiết kiệm nhiều hơn là tiêu tiền và có một khoản dự phòng để thấy an tâm. Bây giờ tiền không còn để “trông mình đẳng cấp hơn”, mà để gia đình mình đứng vững hơn.
Trước khi có con, mình tiêu tiền không có chút kế hoạch nào. Tiêu thả phanh, tiêu cho bề ngoài, tiêu cho cảm giác “mình trông đẳng cấp hơn”. Mình từng tin rằng mặc một bộ đồ khác, đeo một cái túi khác, người ta sẽ nhìn mình khác đi. Lương không ít lại không phải trả tiền thuê nhà, vậy mà cuối tháng nhìn lại, tiền đọng chẳng được bao nhiêu. Có lúc mình tiêu gần 80% thu nhập mà vẫn thấy… bình thường.
Cho đến khi bắt đầu nghĩ đến chuyện sinh con.
Trong đầu mình lúc đó chỉ có đúng một con số: 100 triệu. Không phải vì mình tính ra nuôi con cần từng đó. Ngược lại, là vì mình không hề biết nuôi con tốn bao nhiêu. Nên mình cần một con số để bám vào, như một cái phao tâm lý.
Cách mình đạt được con số đó không hề phức tạp, cũng không có kế hoạch tài chính bài bản gì cả. Mình ghét tính toán. Mình chỉ tạo một thói quen rất đơn giản: Tài khoản thanh toán không bao giờ để dư quá 10 triệu (con số minh họa để thể hiện mình luôn cố định hàng tháng 1 mức chi tiêu).
Hễ có tiền về, việc đầu tiên mình làm là chuyển bớt đi. Ví dụ nhận job 20 triệu thì giữ lại 10 triệu để tiêu trong tháng, 10 triệu còn lại chuyển thẳng vào tiết kiệm. Không phải vì kỷ luật giỏi, mà vì mình hiểu mình: Tiền để trước mắt là thế nào cũng tiêu, cứ khuất mắt thì dễ giữ hơn. Mình làm vậy lặp đi lặp lại cho đến lúc chạm mốc 100 triệu. Lúc đó mình mới thấy mình đủ bình tĩnh để nghĩ đến chuyện có con.

Rồi mình sinh con. Trộm vía hai bên gia đình hỗ trợ rất nhiều. Bên nhà mình cho, bên nhà chồng cho. Nhờ vậy mà thời gian ở cữ của mình khá nhẹ nhàng. Mình nói thật, ở cữ mà không có tiền trong túi là rất dễ stress. Đã mệt vì cơ thể mệt mỏi, vì thiếu ngủ, vì thay đổi cơ thể, mà còn lo tiền nữa thì stress dồn lại rất kinh khủng. Với mình, trong túi có tiền là lòng sẽ bình yên.
Sau khi có con, tư duy tài chính của mình thay đổi rất rõ. Mình bắt đầu tiết kiệm nhiều hơn, chủ động hơn. Mình muốn chồng chịu trách nhiệm phần chi tiêu gia đình, còn phần mình kiếm thêm được thì ưu tiên đưa vào tiết kiệm. Có những tháng, mình gần như để dành gần hết thu nhập của mình. Nên nhà lúc nào cũng có khoản tiết kiệm.
Mình từng xem một clip hỏi một câu rất hay: Tại sao bây giờ nhiều nhà hai vợ chồng cùng đi làm mà vẫn thấy túng thiếu hơn cả lúc độc thân, trong khi ngày xưa một người đi làm vẫn nuôi được cả nhà?
Câu trả lời nằm ở chỗ: Tiền bị phân tán. Hai người cùng làm, mỗi người tiêu cho cái mình thích, không có mục tiêu chung, cộng thêm chi phí đi làm, ăn ngoài, giúp việc, stress rồi lại “chữa lành”. Tiền kiếm được nhiều hơn nhưng chảy đi cũng nhanh hơn.

Cách mình chọn là hai người đi làm, nhưng tiêu như chỉ có một người đi làm. Nghĩa là sống trong mức thu nhập của một người, còn thu nhập của người còn lại để dành. Cách này chỉ làm được khi hai vợ chồng thực sự đồng lòng, nếu làm được thì nhà lúc nào cũng có tích lũy mà không cần phải sống kham khổ.
Mình tiết kiệm cho con, nhưng không phải để con có mọi thứ đắt nhất. Mình tin rằng nuôi con thiếu một chút thì con mới nên người. Không phải cứ trường quốc tế, đồ hiệu hay tiêu tiền không cần nghĩ là tốt. Điều mình muốn để lại cho con là quyền được lựa chọn. Có tiền nghĩa là mình có quyền chọn phương án tốt nhất, thay vì bị ép vào một lựa chọn duy nhất vì không còn đường lui.
Và mình cũng tiết kiệm cho chính mình, cho tuổi già của hai vợ chồng, cho những lúc không còn sức lao động, cho những giai đoạn mà con chưa thể gánh mình chẳng hạn.
Tóm lại, từ ngày có con, mình không còn tiêu tiền để “trông đẳng cấp hơn”. Mình giữ tiền để gia đình mình đứng vững hơn. Và với một người mẹ, cảm giác đứng vững đó rất đáng giá.
---
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)





Bình luận