'Mang thai nên là hành trình của hai người'

Đó là suy nghĩ lóe lên trong đầu tôi sau hành trình nỗ lực đánh thức “nỗi bận tâm” bên trong chồng và xoa dịu sự khổ sở bên trong mình.
Tôi từng nghĩ việc mang thai là chuyện riêng của mình, bởi rất khó để chồng có thể thấu hiểu tất tần tật những thay đổi của tôi, từ cơ thể, tâm sinh lý đến sinh hoạt. Mà thú thực, đôi lúc bản thân tôi còn không thể hiểu được chính mình.

Chỉ riêng câu chuyện thai nghén thôi cũng đã đủ rối rắm. Những tháng đầu, cơ thể chưa xuất hiện sự thay đổi rõ ràng. Nhưng đến khi bụng bắt đầu lớn, mọi thứ thay đổi rất nhanh. Tôi đi đứng chậm hơn, ngủ cũng khó hơn, nhiều hôm chỉ đứng nấu ăn một lúc thôi cũng thấy lưng căng cứng.
Đặc biệt, cảm xúc của tôi thay đổi chóng mặt. Có những lúc tủi thân, khóc lóc chỉ vì những chuyện rất nhỏ.
Chẳng hạn một buổi tối khá bình thường, tôi đang tắm thì cục xà bông rơi xuống sàn. Trước đây, việc cúi xuống nhặt là chuyện rất đơn giản, nhưng lúc đó bụng đã lớn nên tôi loay hoay mãi. Thế rồi tự nhiên trong đầu bật ra suy nghĩ: “Đáng lẽ phải gọi chồng vào nhặt xà bông chứ, mình đang bầu mà”. Nghĩ vậy thôi mà nỗi tủi thân như “nổ tung” bên trong.
Rồi có hôm tôi dậy sớm hơn, lụi hụi nấu ăn trong bếp. Đứng lâu nên lưng rất mỏi. Dù không gọi chồng dậy, nhưng trong lòng tôi lại có chút giận dỗi rất khó giải thích: “Mình đang mang con của hai người mà, sao chồng lại không chủ động hỗ trợ, phụ giúp nhỉ?”. Chỉ là mấy chuyện vặt vãnh thôi, nhưng lúc đó tôi cứ thấy bản thân phải làm mọi thứ một mình, tủi thân lắm.
Hay có lần khác, đang nửa đêm thì tôi bị chuột rút ở bắp chân. Ai từng mang thai chắc biết cái cảm giác đó đau đớn thế nào. Tôi ngồi bật dậy, vừa xoa chân vừa cố không làm chồng tỉnh. Đến lúc không chịu nổi nữa mới í ới gọi anh. Anh dậy xoa chân giúp, mắt nhập nhèm, miệng an ủi, còn tôi thì òa khóc tức tưởi. Nhìn mặt chồng ngơ ngác không hiểu chuyện gì, tôi lại càng khóc lớn hơn.

Đem nỗi uất ức trút với bạn thân, tôi bất ngờ khi cô ấy nhìn tôi rất lâu rồi hỏi: “Mày có bao giờ mở miệng nhờ chồng giúp khi gặp khó khăn chưa?”.
Tôi dõng dạc trả lời là có chứ, nhưng lập tức khựng lại. Hình như có, nhưng mỗi lần nhờ vả, tôi đều chỉ nhờ anh những việc lớn, những “task” mà bản thân không thể cáng đáng: bưng bê đồ nặng, chở đi khám, lắp cũi cho con…
“Đàn ông đôi khi không cảm nhận được hết những thay đổi trong cơ thể và cảm xúc của phụ nữ mang thai. Không phải họ vô tâm, chỉ là họ không ở trong trải nghiệm đó”, bạn tôi chốt hạ.
Cuộc trò chuyện ấy đã ít nhiều giúp tôi hiểu ra vấn đề không hẳn nằm ở chồng, mà nằm ở việc bản thân tôi luôn cố gắng tự chịu đựng, tự xoay xở trước, ít khi mở miệng nhờ chồng – dù đó chỉ là những khó khăn rất nhỏ.
Ngay tối hôm đó, tôi quyết định trò chuyện thẳng thắn với chồng: "Mang thai không chỉ là việc của riêng em. Dù em là người mang em bé trong bụng, nhưng em thật sự cần anh ở bên trong hành trình này - không chỉ đồng hành về tinh thần mà cả trong những việc rất nhỏ hàng ngày".
Chồng tôi im lặng lắng nghe, rồi nói một câu rất đơn giản: "Anh xin lỗi vì để em ấm ức. Trước giờ anh cứ nghĩ em vẫn ‘siêu nhân’ như trước. Cảm ơn vì em đã nói ra, anh sẽ để ý hơn".
Từ hôm đó, chồng bắt đầu chủ động hơn một chút. Thấy tôi đứng lâu thì bảo ngồi nghỉ; có hôm tự dọn bếp trước khi tôi kịp làm; mỗi tối thấy tôi trở mình lại hỏi có đau lưng không, rồi xoa chân giúp. Dẫu đó không phải là những điều to tát, nhưng tôi cảm nhận rất rõ rằng mình không còn một mình trong hành trình này.

Mang thai đúng là xảy ra trong cơ thể của người phụ nữ. Nhưng cảm giác được chia sẻ, được đồng hành lại khiến mẹ bầu nhẹ lòng hơn rất nhiều.
Và có lẽ điều quan trọng nhất tôi học được trong giai đoạn này là: Đừng giữ mọi cảm xúc trong lòng. Hãy nói ra, để người bạn đời của mình có cơ hội cùng bước vào hành trình làm cha mẹ ngay từ bây giờ.





Bình luận