Có những ngày tôi chỉ muốn thoát ra khỏi vòng xoay bỉm sữa, nhưng hễ bước ra ngoài là tim lại thắt một nhịp vì nhớ con. Đi làm lại sau sinh hóa ra không chỉ là trở lại công việc, mà là hành trình tái hòa nhập cuộc sống.
Tôi vốn là kiểu phụ nữ nghiện cảm giác bận rộn. Ngày đi đẻ, tôi vẫn còn trao đổi deadline dang dở với team, trong đầu chỉ xoay quanh “Làm sao để hoàn thành dự án đúng tiến độ”. Nhưng đời có những cú rẽ rất bất ngờ: Chỉ một khoảnh khắc bước lên bàn sinh là mọi deadline, mọi họp hành dường như biến mất khỏi thế giới của tôi.
Và rồi, tôi bước vào một giai đoạn hoàn toàn khác: một tháng ở cữ đúng chuẩn truyền thống. Không ra ngoài. Không làm việc. Thậm chí là hoàn toàn không được đụng vào việc gì.
Nghe thì có vẻ bình yên, nhưng với một người quen tốc độ như tôi, cả tháng trời chỉ quanh quẩn trong nhà khiến cơ thể bí bách, tâm trí tù túng. Cảm giác ấy khiến tôi nghẹt thở.
Ngày đầu đi làm lại: Một đêm trắng vì nỗi lo
Đến lúc phải quay lại công việc (tôi dạy chuyên môn về content marketing và vận hành một agency nhỏ). Tôi bất ngờ lo lắng một cách… khó hiểu. Đêm trước hôm đi dạy lại lần đầu tiên sau khi hết tháng ở cữ, tôi nằm trằn trọc nghĩ đủ thứ:
- Con sẽ bú thế nào nếu tôi đi?
- Nếu đang dạy mà bị căng tức sữa thì xử lý làm sao?
- Lỡ đang dạy mà sữa chảy ướt áo thì làm sao đây?
- Ngày mai mình sẽ làm việc thế nào đây?
Lâu quá không đứng lớp, không giao tiếp, không suy nghĩ gì ngoài bỉm và sữa. Tôi thậm chí còn tính bỏ buổi dạy vì… quá sợ. Sợ đám đông, sợ mình không làm được như trước, sợ mọi người nhìn vào thấy mình “lạc loài” vì chỉ có mỗi tôi là vừa mới sinh con, còn mọi người thì bình thường ấy.
Hôm đầu tiên đi làm, chuyện xảy ra đúng như tôi đã lo: đang dạy thì căng ngực, áo dính sữa. Nhưng giải quyết rất đơn giản thôi là mua miếng lót thấm sữa dán vào là xong. Mọi chuyện xong xuôi, tôi đã thở phào: à, hóa ra mọi chuyện không đáng sợ như mình tưởng tượng.

Thực sự đi làm lại sau sinh là một trải nghiệm giống như tái hòa nhập cộng đồng. Kiểu một con người đang ở trong phòng tối, không tiếp xúc với ai giờ được trả tự do, bước ra xã hội vậy. Cái gì cũng bỡ ngỡ học lại từ đầu.
Khi con tròn ba tháng, tôi bắt đầu quay lại các buổi onset với team. Đi quay, tay cầm kịch bản, tay chỉ đạo nhân viên mà lòng như lửa đốt. Mong sao quay cho nhanh nhanh chóng chóng để còn về cho con bú. Tôi cho con bú trực tiếp, nên cứ mỗi lần tôi đi vắng sẽ giống như máy sản xuất sữa không có ở nhà. Thế thì con sẽ ăn gì, phải uống sữa công thức mấy cữ… mỗi lần ra ngoài là tôi phải tính toán cữ rất kỹ. Nguyên tắc của tôi khi ấy: mỗi ngày chỉ cho con uống sữa công thức một lần. Lòng cứ trộn rộn cả lên. Ngay lúc đấy, bà ngoại gửi tôi hình con mếu máo khiến tim tôi mềm nhũn. Thấy thương quá, nhớ quá! Chỉ muốn chạy bay về nhà, ôm con vào lòng để cảm nhận cái hơi ấm quen thuộc và cho con bú thôi.
Nỗi lo này khiến tôi stress một thời gian dài, cơ thể sau sinh vốn nhạy cảm hơn bình thường nên lại càng stress hơn. Nhưng rồi sau này tôi buông hơn, thoải mái cho con uống sữa công thức khi cần, miễn cả mẹ và bé đều thoải mái. Nuôi con vốn đã nhiều áp lực, thêm sự cầu toàn quá mức chỉ khiến mẹ mệt mỏi hơn.
Đi làm lại lâu dần thì quen hơn nhưng nỗi lo của một người mẹ thì vẫn âm ỉ. Như lần tôi đưa con lên quán của chồng cho tiện làm việc cũng thế (chồng tôi đang khởi nghiệp mở nhà hàng). Trong đầu tôi tự động vẽ ra hàng chục kịch bản tiêu cực, hàng tá nỗi lo: Lỡ đi trên đường xe quệt vào đâu thì sao? Lỡ đến quá rồi mà con ị thì thay sao? Rửa cho con như nào? Lỡ trượt chân thì sao (cầu thang của quán không có lan can nên tôi sợ té).
Đây giống như một dạng bản năng mà trước khi làm mẹ tôi chưa từng có: luôn nghĩ đến tình huống xấu để bảo vệ con. Nó khiến tôi khó mà tập trung tuyệt đối, dù công việc ngày trước tôi vốn rất chuyên nghiệp và quyết đoán.
Đi làm sau sinh có còn giống như trước không?
Có lẽ chỉ những mẹ đã đi làm lại sau sinh mới hiểu cảm giác này: Ở nhà ôm con thì thèm được ra ngoài, được làm việc, trở thành người “có ích” nhưng vừa bước vào công việc cái thì đầu óc lại đầy ắp hình bóng con.
Đi làm thì tâm trí phân tán, chỉ mong về sớm. Ở nhà thì bỉm sữa suốt ngày, nôn nao muốn quay lại công việc vì sợ thụt lùi. Một vòng luẩn quẩn rất “mẹ bỉm”.
Tôi cũng từng tự ti. Sợ mình chậm lại. Sợ team không cần mình nữa. Sợ chuyên môn mình bị mòn đi. Có lần chồng tôi nói: “Ngày trước em sát sao lắm. Giờ em dễ tính hơn nhiều.”
Nghe xong, tôi tự ti kinh khủng, sợ rằng việc sinh con khiến mình bớt quyết quyết đoán, mất đức tính chuyên nghiệp trong công việc đi.
Nhưng rồi thời gian chứng minh rằng con người mình không biến mất chỉ là mình đang điều chỉnh để thích nghi với một vai trò mới. Khi nhịp sống quen lại, tôi vẫn làm việc tốt, vẫn quyết đoán, vẫn chuyên nghiệp như trước, thậm chí sâu sắc hơn, điềm tĩnh hơn. Bản chất của mình vẫn là mình thôi, chỉ trưởng thành hơn.

Lời gửi gắm cho những mẹ bỉm sắp đi làm lại
Đừng sợ mình kém đi.
Đừng sợ mình “lụi nghề”.
Đừng sợ sự bỡ ngỡ ban đầu.
Bạn chỉ đang tái hòa nhập sau một thời gian rời khỏi thế giới. Điều đó hoàn toàn bình thường, chỉ cần kiên nhẫn cho mình thời gian. Bạn sẽ lấy lại phong độ rất nhanh, nhất là khi trước đó bạn vốn đã đủ mạnh mẽ và giỏi giang.
Bạn sẽ tìm lại nhịp làm việc cũ. Bạn sẽ ổn trở lại. Và quan trọng nhất: bản thân bạn cả trong vai trò người mẹ lẫn người đi làm vẫn là chính bạn, chỉ là phiên bản trưởng thành hơn.
Và nếu hôm nào bạn cảm thấy “ở nhà ôm con thì chán, ra đường đi làm thì nhớ con”, hãy tin rằng bạn không cô đơn. Mọi bà mẹ từng đi qua đoạn này đều hiểu, và đều vượt qua được theo cách riêng của họ.
---
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)





Bình luận