Bố và mẹ đều yêu con, nhưng theo hai cách rất khác nhau. Lớn lên trong một gia đình có vai trò “đảo ngược” và giờ làm mẹ, mình mới hiểu tình yêu của bố và mẹ không giống về cách thể hiện, nhưng lại âm thầm bổ sung cho nhau theo một cách rất đặc biệt.
Nhà mình là một ví dụ. Từ nhỏ mình đã cảm nhận được bố và mẹ thương mình theo hai cách gần như trái ngược. Bố nhẹ nhàng, dịu dàng và gần gũi với con; mẹ thì mạnh mẽ, quyết liệt, quán xuyến kinh tế và rất nghiêm khắc. Vai trò của bố mẹ trong gia đình mình hơi “đảo ngược” so với hình mẫu truyền thống.
Hồi bé mình rất quấn bố, có lẽ vì là con gái nên được cưng hơn. Mỗi lần buồn hay cần tâm sự, mình tìm đến bố trước. Với mẹ, mình có cảm giác thương nhưng lại “khắc khẩu”. Phải đến sau này, khi đã lớn lên, mình mới hiểu mẹ cũng rất yêu con nhưng cách thể hiện tình cảm hơi khô khan.

Giờ khi có gia đình riêng và sinh con, mình tiếp tục nhìn thấy sự khác biệt trong việc yêu thương con giữa mình và chồng.
Tình yêu của mình dành cho con là sự bảo bọc gần như bản năng. Mình ôm con, cuốn lấy con, lo từng chút một. Đi ra ngoài chỉ vài tiếng, mình cũng thấp thỏm muốn về cho con bú. Dẫu chồng hay nói “một hai cữ sữa ngoài không sao”, nhưng mình vẫn muốn bé bú mẹ.
Từ ngày có con, mình cũng nhận ra bản thân thay đổi rất nhiều. Trước đây không phải là người hay lo xa, nhưng làm mẹ rồi, đầu óc mình như được cài sẵn chế độ cảnh báo. Mình để ý từng điều rất nhỏ: Ai bế con mà mình chưa thật sự tin tưởng là thấy khó chịu; vắng mặt một chút là nghĩ ngay đến viễn cảnh xấu nhất có thể xảy ra với con như trượt tay, vấp ngã, khát sữa…
Chồng mình thì khác, anh không tỉ mẩn quan sát con từng li từng tí giống vợ. Nhưng sáng nào trước khi đi làm, dù vội đến đâu, anh cũng bế con một lát. Nhiều hôm mình hay vú nuôi đang bế, anh vẫn chìa tay ra xin bế một chút rồi mới đi làm.
Anh yêu con theo cách đơn giản và “vật chất” hơn. Nghe nói con bị vàng da, anh lập tức lên mạng tìm mua máy chiếu (tất nhiên mình kiên quyết từ chối vì lo ngại nguy cơ khi tự chiếu đèn tại nhà). Một lần khác nghe con khò khè, anh lại tìm đặt mua chiếc máy hút mũi to đùng (mình cảm giác chiếc máy có thể hút cả thằng bé chứ không chỉ là nước mũi). Đến khi con bắt đầu biết lật, anh lại tất tả đi tìm thanh chắn giường lắp cho bé.
Trong mắt mình, nhiều thứ là không cần thiết, thậm chí hơi thái quá. Nhưng với anh, đó là cách bảo vệ con. Anh bảo muốn mua nhiều thứ cho con để bù đắp, bởi công việc không cho phép bản thân dành đủ thời gian ở bên thằng bé.
Mình nghĩ sự khác biệt này bắt nguồn từ bản năng sinh học. Mẹ là người mang thai, sinh con, cho con bú. Cơ thể, hormone, toàn bộ hệ thần kinh như được lập trình lại để ưu tiên bảo vệ đứa trẻ. Bản năng đó mạnh đến mức nhiều khi mình không điều khiển được.
Thú vị hơn là bản năng bảo vệ ấy không cần ai dạy. Sau sinh, nhiều mẹ dù rất mệt vẫn không muốn giao con cho người khác quá lâu, thậm chí giành chăm con với mẹ chồng. Mình nghĩ sâu xa hành động này không phải vì ích kỷ hay không biết ơn, mà là bản năng muốn bảo vệ em bé.
Còn người bố thì không trải qua quá trình mang thai và sinh nở, nên không có cùng mức độ gắn kết sinh học ấy. Tình yêu của họ, vì thế, thường thể hiện qua trách nhiệm và hành động cụ thể. Họ bảo vệ con bằng cách chuẩn bị điều kiện tốt nhất có thể như mua thêm thiết bị, tăng thêm lớp an toàn, đảm bảo con có đủ vật chất.
Cuối cùng, mình nhận thấy hai kiểu yêu thương này đôi khi va chạm.
Những ngày đầu mẹ chồng và mẹ ruột mình về quê, hai vợ chồng tìm được chị giúp việc để phụ chăm con. Dù thế, chồng mình luôn muốn đưa con lên quán làm việc. Với anh, con phải luôn “ở trong tầm mắt” thì mới thấy yên tâm, nên không tin tưởng việc giao bé cho người khác chăm. Nhưng mình lại thấy môi trường nhà hàng ẩn chứa nhiều nguy cơ với trẻ nhỏ, chẳng hạn cầu thang không lan can, người ra vào tấp nập, đồ ăn nóng, dao kéo, tiếng ồn....
Một lần khác, anh muốn tự đưa con về nhà sau giờ làm, dù lúc đó đã gần mười giờ. Trong suy nghĩ của anh, đó là khoảnh khắc đầy gắn kết, nhưng mình lại nghĩ đến giấc ngủ của con. Bởi trẻ em mà ngủ không đúng giấc thì trí não và chiều cao sẽ không phát triển tốt nhất.

Có lúc mình bực và cãi cọ vì nghĩ anh yêu con một cách thiếu “tỉnh táo”, vụng về. Cuộc tranh luận gay gắt đến mức anh không đáp trả lại được. Nhưng một lần mở nick Zalo của chồng thì thấy ảnh bìa là cảnh anh bế con. Trên các nền tảng mạng xã hội khác, anh cũng chỉ đăng nội dung xoay quanh gia đình, vợ con và công việc. Mình cảm thấy anh là người vì gia đình. Tình yêu của anh tuy có hơi vụng về nhưng rất chân thành.
Mình nghĩ tình yêu của bố và mẹ dành cho con tuy khác biệt nhưng bổ sung cho nhau. Nhà nào có cả hai tình yêu này thì em bé luôn đủ đầy, vừa được che chở, vừa được nâng đỡ.



Bình luận