Tôi bị mẹ mắng vì bỏ con đi làm quá sớm
Mình từng nghĩ mẹ không hiểu mình. Nhưng rồi khi trở thành một người mẹ vừa chăm con vừa đi làm, mình mới hiểu những hy sinh và nỗi đau mà mẹ từng trải qua. Một câu chuyện về tình mẫu tử, sự thấu hiểu giữa hai thế hệ và hành trình cân bằng giữa làm mẹ và theo đuổi công việc mình yêu thích.
"Con là mẹ mà suốt ngày đi làm, để con cho người khác chăm từ sáng tới tối". Đó là câu mẹ ruột nói với mình cách đây không lâu.
Lúc đó mình vừa sinh con được vài tháng và đã quay lại công việc. Sáng đi từ sớm, tối mới về. Con ở nhà với vú nuôi gần như cả ngày. Có những hôm công việc dồn dập, về đến nhà thì con đã ngủ mất rồi. Cả ngày con không gặp mẹ.
Mẹ mình nhìn cảnh đó thì xót cháu.
Mỗi lần gọi điện đều thấy mình đang đi làm, không ở nhà. Con thì khóc, quấy vú nuôi, bà trách: “Mẹ trốn con”. Nghe đau lắm. Vì không người mẹ nào muốn xa con cả.
Có lẽ mẹ mình đã trải qua giai đoạn xa con, biết rõ nếu xa con quá lâu thì sẽ kết quả không tốt ra sao nên trách mình để mình biết sợ mà lo cho con.

Mẹ mình từng để mình ở nhà từ khi mới 2 tuổi để đi xuất khẩu lao động ở Nhật. Vì ngày đó nhà mình rất nghèo. Ở quê gần như không có cơ hội kiếm đủ tiền để con cái ăn học. Mẹ biết nếu cứ ở lại thì sau này con cái cũng sẽ sống trong cảnh thiếu trước hụt sau. Thế nên mẹ quyết định đi xa làm ăn.
Đi để kiếm tiền xây nhà. Đi để dành tiền cho con ăn học. Đi để các con có một nền tảng tốt hơn.
Và cái giá phải trả là những năm tháng tuổi thơ của con (là mình) không có mẹ bên cạnh. Mình lớn lên trong vòng tay của các bà, các bác.
Những cuộc gọi đường dài không thay thế được những cái ôm.
Những món quà gửi từ Nhật cũng không thay thế được cảm giác mẹ đưa đi học hay ngồi ăn cơm cùng mỗi ngày. Thế nên tình cảm mẹ con mình khá xa cách.
Sau khi mẹ về Việt Nam, mình lớn hơn thì hai mẹ con rất hay khắc khẩu, không hiểu ý nhau. Có lẽ là tuổi thơ thiếu thốn tình thương của mẹ đã khiến mình luôn có suy nghĩ trách mẹ đối xử với mình không tốt. Mình từng nghĩ nếu ngày đó mẹ ở lại thì có lẽ mọi thứ đã khác.
Cho đến khi mình sinh con. Và cuộc đời đặt mình vào đúng vị trí mà mẹ từng đứng.
Con còn bé xíu. Mình cũng phải đi làm. Mình cũng gửi con cho vú nuôi chăm cả ngày. Mình cũng có những buổi tối về muộn đến mức con đã ngủ.
Lần đầu tiên trong đời mình cảm thấy hiểu mẹ, đồng cảm với mẹ đến thế. Hóa ra không phải mẹ rời xa con vì mẹ không yêu con. Mà vì họ yêu con quá nên chấp nhận làm điều đau lòng đó.
Mình không muốn lặp lại hoàn toàn câu chuyện của mẹ. Nhưng mình cũng nhận ra một điều: Mình muốn có sự nghiệp, có công việc yêu thích và cũng muốn con cảm nhận được sự hiện diện của mẹ trong tuổi thơ của nó. Vậy nên thay vì dằn vặt bản thân, mình chọn cách cân bằng.
Mình không thể ở bên con 24/24. Nhưng khoảng thời gian có mặt, mình cố gắng dành thời gian chất lượng thật sự. Tối về, việc đầu tiên là ôm con, tranh thủ cho con bú, ôm con ngủ. Những ngày nghỉ trong tuần gần như dành trọn cho con, nằm chơi, đọc sách, đưa con đi dạo, ôm con thật nhiều. Những gì có thể tự tay làm cho con thì đều cố gắng làm.

Không biết các mẹ có ai giống mình không? Thật ra mình vốn không phải kiểu phụ nữ thích ở nhà nội trợ, quanh quẩn với bếp núc hay chăm con cả ngày. Mình thích đi làm. Thích được tạo ra giá trị. Thích cảm giác hoàn thành một công việc khó. Thích được phát triển bản thân. Và sau khi làm mẹ, điều đó vẫn không thay đổi.
Có một thời gian mình cảm thấy rất có lỗi vì suy nghĩ đó. Mình nghĩ liệu có phải bản thân chưa đủ yêu con nên mới muốn đi làm. Nhưng không phải, mỗi người phụ nữ đều có tính cách và nhu cầu khác nhau. Có người hạnh phúc nhất khi được ở nhà chăm con toàn thời gian. Có người hạnh phúc hơn khi vừa làm mẹ, vừa được theo đuổi công việc mình yêu thích.
Không có lựa chọn nào cao quý hơn lựa chọn nào. Miễn là đứa trẻ được yêu thương, người mẹ không phải sống trong cảm giác tù túng và kiệt sức thì mọi thứ đều tốt.
Nên nếu bạn cũng là một "workaholic mom", hoặc đơn giản là bạn phải đi làm sớm để trang trải cho gia đình, mình muốn nói với bạn rằng: Cứ đi làm. Đừng để những lời phán xét khiến bạn cảm thấy mình là một người mẹ tệ. Chỉ cần khi có thời gian, hãy dành cho con sự hiện diện chất lượng nhất có thể. Ôm con nhiều hơn. Nói chuyện với con nhiều hơn. Chơi cùng con nhiều hơn.
Mình nghĩ điều con cần không phải là một người mẹ kè kè ở bên 24 tiếng mỗi ngày nhưng tâm trí luôn ở nơi khác. Điều con cần là những khoảnh khắc kết nối thật sự.
Rồi vài năm nữa thôi, con sẽ đi học. Con sẽ có bạn bè. Có thế giới riêng. Có những bí mật riêng.
Có khi đến lúc đó, con không còn bám mẹ nữa. Vậy nên mình chọn làm hết sức trong cả hai vai trò: Là một người mẹ yêu con, và là một người phụ nữ có cuộc sống riêng của mình.




Bình luận