Tôi đã thật sự 'quẳng' con cho giúp việc
Có một khoảng thời gian tôi gần như quẳng hết việc chăm con cho vú nuôi để lao ra ngoài làm việc. Tôi cứ nghĩ chỉ cần con được chăm tốt là đủ. Cho tới khi tôi nhận ra những khoảnh khắc con lớn lên từng chút một mà mình dần trở thành người biết sau cùng…
Tôi tự thấy bản thân là kiểu người cực kỳ mê công việc. Một ngày chạy vài dự án cùng lúc vẫn thấy bình thường. Điện thoại lúc nào cũng đầy tin nhắn. Deadline nối deadline. Có hôm làm tới 2-3 giờ sáng nhưng vẫn thấy vui vì đang được làm việc mình thích.
Tôi quen với cảm giác bận đó cho đến khi sinh con. Khủng khoảng bắt đầu. Những tháng đầu ở cữ, tôi gần như chỉ quanh quẩn trong một căn phòng. Ngày nào cũng giống ngày nào. Sáng mở mắt ra là cho con bú, hút sữa, ru con ngủ, dọn dẹp nhà cửa. Xong lại tới cữ bú tiếp theo.
Có hôm tôi nhìn vào gương và bật khóc vì thấy bản thân khác quá, không phải phiên bản tự tin mà tôi từng yêu thích. Trong khi đó, chồng tôi thì đi làm từ sáng sớm đến tận khuya mới về.
Rất nhiều hôm anh về lúc tôi và con đã ngủ say giấc. Lâu lâu tôi thức khuya chờ anh về, nghe người còn nguyên mùi dầu mỡ (lúc đó chồng tôi mở nhà hàng). Hai vợ chồng nhìn nhau được vài phút rồi ai cũng mệt quá nên ngủ thiếp đi, chẳng nói với nhau được câu nào.
Thương chồng vì anh đi làm cực để kiếm tiền trang trải cho gia đình. Nhưng tôi cũng thương chính mình. Tôi thèm được như anh ấy.
Thèm cảm giác sáng thức dậy có công việc đang chờ mình đến để làm. Có đội nhóm cần mình. Có cảm giác đầu óc phải vận động suy nghĩ. Tôi nhớ cái cảm giác bận rộn, nhớ cả việc được mặc đẹp đi làm, được gặp khách hàng và thuyết minh hùng hồn những kế hoạch tôi sẽ triển khai để đem về kết quả họ mong muốn.

Một ngày nọ, người quen giới thiệu công việc mới cho tôi, tôi khá là đắn đo vì sợ không có thời gian chăm con. Nhưng nhìn lại bản thân, nếu không đi làm thì sức khỏe tinh thần của tôi sẽ gặp vấn đề mất. Một người mẹ suốt ngày ủ dột thì làm sao dạy con, nên tôi gần như muốn đồng ý đi làm luôn.
Ban đầu nghe mô tả thì đúng kiểu công việc sinh ra cho tôi vậy. Khá nhẹ nhàng. Môi trường thoải mái. Làm đúng chuyên môn nữa.
Tôi sắp xếp gọn gàng lại mọi thứ trong cuộc sống để chuẩn bị đi làm công việc mới. Nhưng mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo từ buổi phỏng vấn.
Hôm đó nói chuyện được một lúc thì CEO đề xuất tôi làm quản lý công ty. CEO rất ấn tượng với CV có kinh nghiệm dày dặn trong vai trò leader các dự án của tôi. Ông không muốn tôi dừng lại ở việc làm chuyên môn nhẹ nhàng. Tôi hơi khựng lại. Vì thật ra tôi chỉ định kiếm một công việc đơn giản. Một công việc để tôi “tái hòa nhập” với xã hội là đủ rồi. Nhưng nghe tới vị trí đó và được CEO thuyết phục, máu workaholic trong người tôi bật dậy.
Và tôi nhận công việc, bắt đầu cho chuỗi ngày tối mặt tối mũi từ đó.
Ngày đầu tiên vào công ty, tôi đã hiểu vì sao họ cần tuyển quản lý gấp như vậy. Công ty giống như một mớ hỗn độn không ai sắp xếp. Quy trình không có. Team vận hành chồng chéo. Một vấn đề kéo theo 5-7 vấn đề khác. Tôi bắt đầu xây lại quy trình, sắp xếp lại vận hành, xây lại team. Làm việc tới khuya, không kịp tôi còn mang việc về nhà. Tôi bắt đầu sống lại đúng nhịp cũ của mình: Bận.
Có một khoảng thời gian tôi lao đầu vào công việc tới mức gần như quẳng con cho vú nuôi. Tôi đi từ sáng sớm, lúc bé Bo còn chưa ngủ dậy. Tới khi tôi về nhà thì con đã ngủ mất rồi. Tôi chạy ngoài đường từ sáng tới tối. Điện thoại lúc nào cũng đầy thông báo, đầu óc lúc nào cũng quay cuồng với việc tiếp theo cần xử lý.
Tôi bắt đầu quen với việc nhìn Bo qua điện thoại hơn là nhìn trực tiếp. Những khoảnh khắc của Bo mỗi ngày, tôi biết được thông qua hình bà vú gửi lên nhóm chung. Hôm thì con biết vịn đứng, hôm thì con ăn ngoan, hôm thì con có mấy khoảnh khắc tếu tếu. Còn tôi thường chỉ kịp thả một cái tim rồi tiếp tục họp.
Có giai đoạn vú nuôi ở hẳn nhà tôi 24/7. Còn tôi thì quần quật ở ngoài cả ngày. Đêm đến, bà ru con ngủ xong thì chỉ cần ẵm vào đặt cạnh tôi là được. Bầu sữa của tôi cũng thay đổi. Càng đi làm nhiều, càng ít ở cạnh con, lượng sữa cũng dần ít hơn, sự căng tức không còn nữa.
Tôi nhớ có lần sau khi họp xong, quá giờ hút sữa luôn mà tự nhiên nhận ra ngực mình không còn cảm giác căng sữa nữa. Tôi tự nhiên thấy buồn kinh khủng.

Có một thời gian, Bo thức đêm nhiều, cứ nửa đêm lại lồm cồm dậy bò khắp nhà khiến tôi bị mất ngủ vì trông con. Nhưng sáng hôm sau tôi vẫn phải đi làm từ sớm.
Có hôm mệt quá, tôi bế con ra ngoài rồi nói bà vú ngủ với Bo luôn. Lúc đó tôi còn nghĩ như vậy chắc cả hai mẹ con đều khỏe hơn. Nhưng không, tôi không ngủ được.
Cả căn phòng yên lặng tới mức khó chịu. Tôi cứ chập chờn rồi tỉnh giấc liên tục. Thiếu tiếng con ọ ẹ bên cạnh, thiếu cảm giác có một em bé nằm sát vào người mình, tự nhiên thấy trống rỗng kinh khủng.
Tôi cứ nghĩ chắc do mình chưa quen thôi.
Cho tới một hôm tôi về nhà sớm hơn bình thường.
Bo đang ngồi dưới sàn chơi đồ chơi. Thằng bé thấy tôi thì bi ba bi bô rồi bặp bẹ: “Ba ba…”
Tôi đứng khựng lại luôn. Vừa bất ngờ vừa xúc động. Tôi còn quay sang hỏi: “Trời ơi, Bo biết nói rồi hả?”
Nhưng bà vú nhìn tôi rồi cười: “Bo nói lâu rồi mà mẹ”.
Tôi lặng đi. Tự nhiên trong lòng hụt hẫng. Hóa ra con đã thay đổi rất nhiều rồi. Hóa ra con đã lớn thêm từng ngày. Và mình lại là người biết những điều đó sau cùng.
Khoảnh khắc đó làm tôi tỉnh ra thật sự.
Tôi bắt đầu sắp xếp lại công việc. Không còn nhận lịch kín từ sáng tới tối nữa. Tôi cố gắng về nhà sớm hơn, dành thêm thời gian ở cạnh con thay vì quẳng hết cho vú nuôi như trước.
Không phải vì tôi hết yêu công việc. Tôi vẫn là một người rất mê làm việc. Nhưng tôi nhận ra có những thứ mình bỏ lỡ rồi sẽ không quay lại nữa. Bo chỉ bé bỏng như này đúng một lần thôi.





Bình luận