Mình luôn mong có thể sinh thường nên trước ngày dự sinh khoảng hai tuần, ngày nào cũng đi bộ 1-2 tiếng, cố gắng đến mức thở không ra hơi. Nhưng mọi kế hoạch đều thay đổi: mình phải sinh mổ. Phần đầu câu chuyện bắt đầu từ lúc vỡ ối và vào viện.
Khoảng 2h sáng, mình nghe âm thanh “bụp” nho nhỏ và một dòng nước từ cửa mình chảy ra ồ ạt. Khoảnh khắc đó, trong mình vang lên suy nghĩ: “Vỡ ối rồi!”.
Mình gọi mẹ đang nằm bên cạnh dậy. Bà lập tức chạy vội ra gian ngoài gọi chồng và mẹ chồng vào. Mỗi người một tay, người xách đồ đi sinh, người đặt xe, người đỡ mình xuống lầu và lên ô tô thẳng vào bệnh viện.
3h sáng, sau khi nhập viện và đo đạc các chỉ số xong, bác sĩ tiêm cho mình một liều thuốc mở tử cung. Mình chờ đợi và ôm hy vọng bản thân sẽ đẻ thường được nên quên luôn cảm giác đau ấy.
Cho đến 6h sáng, mình nằm trong một căn phòng lớn nhưng bị ngăn thành nhiều ô nhỏ nên khoảng trống xung quanh ngày càng thu hẹp lại. Tiếng rên khe khẽ, mệt lả của những bà mẹ cũng đang chờ sinh giống mình tạo nên không khí khá căng thẳng. Lúc đấy mình cảm nhận rất rõ từng cơn co bóp của tử cung. Cứ khoảng 3-5 phút thì bụng mình căng cứng lên, đau điếng. Bé đạp mạnh đến mức mình thấy phần da bụng đội hẳn lên một mảng. Nhìn cảnh ấy chỉ sợ bụng “nổ tung” bất cứ lúc nào.

Bác sĩ gọi chồng mình ra ký giấy và bảo tử cung của mình chưa nở đủ to để có thể đẻ thường. Vậy nên mình phải đẻ mổ để đảm bảo an toàn cho em bé. Thực sự mình không sẵn sàng cho việc đẻ mổ, vì nỗi lo đau đớn, lâu lành lại ảnh hưởng đến sức đề kháng của bé. Nhưng lúc đó, mình không còn lựa chọn khác vì cơ thể không cho phép.
Bác sĩ giải thích rất cặn kẽ với chồng mình về quy trình sinh mổ: Cần bổ sung thuốc gì, chi phí phát sinh ra sao. Thú thật lúc ấy mình gần như không còn nghe được gì, đầu óc mơ màng, chỉ nhớ chồng quay sang nói với bác sĩ: “Giờ vợ con đã nằm ở đây rồi, dù có phát sinh bao nhiêu cũng phải làm. Chẳng lẽ giờ bảo thôi không sinh nữa rồi dắt nhau về nhà sao bác”.
Trong cơn mê man, mình vẫn thấy chồng hôm nay bình tĩnh đến lạ, kiểu có thể an tâm tin tưởng hoàn toàn. Sau đó, chồng ký giấy đồng ý mổ, loại giấy chỉ người nhà mới có thể ký. Còn mình thì kiệt sức sau mấy tiếng co thắt liên tục, đau đến mức chỉ có thể thều thào khi anh cúi xuống:
- Em ổn không? Anh gọi bác sĩ nhé?
- Em ổn mà, bao giờ mổ đẻ thế? Mổ được chưa?
- Chưa thấy ai hóng được đẻ như em á.
Từ lúc mang thai, mình đã quyết định theo bác sĩ sản quen với gia đình chồng, để bác theo dõi toàn bộ quá trình mang thai. Như vậy, bác sẽ hiểu rõ về trình trạng của mình và em bé. Sau này đi đẻ cũng nhờ bác đỡ cho mình luôn, tiện đôi đường.
7h sáng chồng mình gọi bác sĩ và thông báo phải đẻ mổ. Bác lặng lẽ dậy đánh răng rửa mặt chuẩn bị đến viện, còn trấn an vợ chồng mình: “Cứ từ từ đi, có đội theo dõi ở đấy nên cháu đừng lo”. Nhưng không lo sao được, con đã vỡ ối thì cần sinh gấp, nếu không sẽ bị ngạt.
Từ 8h đến 9h sáng, mình gọi nhưng bác sĩ vẫn chưa tới. Chờ mòn mỏi đến 10h sáng, cuối cùng bác sĩ cũng tới. Khi mình chuẩn bị được đưa vào phòng mổ đẻ, hộ lý bảo mình có thể đăng ký gói cho 1 người thân vào phòng sinh, đương nhiên sẽ mất thêm tiền phí. Vì 2 vợ chồng cũng đang khó khăn về tài chính (mình và chồng chọn khởi nghiệp trong lúc mang thai) nên mình suy nghĩ hay thôi. Mình đang ngồi xe lăn được hộ lý đẩy đi, chồng mình ở sau gọi ới theo: “Em cứ đăng kí cho anh vào, bao nhiêu tiền anh trả”.
Lúc đó mình cảm động lắm! Lập tức đăng ký gói cho chồng vào phòng mổ. Còn mình được đưa vào bàn mổ, nằm dạng 2 chân và tập rặn.
Đến 10h20, bác sĩ sau khi khử trùng xong thì bước vào phòng cùng đội hộ sinh. Mấy chị hộ sinh còn trêu mình: “Lần đầu đẻ à, không sao hết không đau đâu. Đẻ mổ thì nhanh mà”. Lúc đấy, mình run lắm. Bỗng chồng xuất hiện trong phòng mổ, ngồi bên cạnh, nắm tay cho mình bớt run.
Con mình đầu to nên lúc mổ lôi ra hơi khó khăn. Có những đứa trẻ phải tét vào mông mới khóc, nhưng con mình vừa ra đời đã khóc ré lên rồi im lặng. Không quá ồn ào nhỉ?

Trong khoảng thời gian đầu tiên khi bé vừa ra đời sẽ được da kề da, nằm áp lên người mẹ. Phương pháp này giúp bé ổn định nhịp tim, nhịp thở, giữ ấm… Quan trọng nhất là tạo liên kết tình cảm mẹ con bền chặt. Mãi sau này đẻ xong cả tháng mình mới biết, không cần áp da lên người mẹ mà bố có thể cởi trần rồi ôm em bé vào lòng ủ ấm.
Vì bé của mình đẻ mổ nên được đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt trong 12 tiếng để bác sĩ theo dõi. Mình không thể tự cho bé bú, dù thèm gặp con nhưng vẫn phải đợi. Đến chiều tối, bác sĩ đẩy em bé của mình vào phòng, nằm trong một chiếc cũi. Nhìn thấy con, trong mình tự nhiên vang lên suy nghĩ: “Trông như con khỉ ấy nhỉ”.
Mình không bế được con ngay, cũng chưa cho bú được, chỉ có thể đưa tay chạm nhẹ vào tấm chăn và nhìn bé say ngủ. Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến mọi nỗi sợ, mọi cơn đau từ rạng sáng đến giờ như tan biến hết.
Phần 1 của hành trình sinh mổ kết thúc ở khoảnh khắc đầu tiên ấy. Còn rất nhiều điều xảy ra sau đó: cảm giác đau hậu phẫu, những lần tập đi đầu tiên, nỗi nhớ con cồn cào suốt 12 giờ xa nhau… mình sẽ kể tiếp trong phần 2 các mẹ nhé!
---
Mình, cô gái 27 tuổi kể về lần đầu tiên làm mẹ :)




Bình luận