Lương tháng chỉ đủ tiền gửi trẻ: Đi làm làm gì cho mệt?
Có những giai đoạn làm mẹ, đi làm cả tháng chỉ đủ tiền gửi trẻ và tiền bỉm sữa. Chắc hẳn người mẹ nào cũng từng ít nhất một lần tự hỏi: “Vậy mình đi làm để làm gì?”. Chẳng thà ở nhà tự tay chăm con, vừa đỡ mang tiếng "bỏ con đi cày", lại đỡ áp lực việc công sở.
"Đi làm cả tháng chỉ đủ tiền gửi trẻ với tiền bỉm sữa, vậy đi làm làm gì?"
Đây là câu mình tự hỏi lúc khủng khoảng nhất, stress vì công việc, stress vì hết sữa cho con, đi cả ngày, rất nhớ con.
Con mới vài tháng tuổi. Mỗi ngày đều gửi con cho chị vú nuôi chăm rồi đi làm quần quật từ sáng đến tối muộn mới về. Lương kiếm được thì phần lớn trả lương người giữ trẻ, phần còn lại lo bỉm sữa cho con và một chút cho bản thân. Tính ra cuối tháng chẳng dư được bao nhiêu.
Vậy rốt cuộc đi làm để làm gì? Thà ở nhà chăm con đến lúc con đi học rồi đi làm lại có phải tốt hơn không?
Ai nghe câu chuyện cũng hỏi mình điều đó, mình cũng tự hỏi chính mình luôn. Cho đến khi mình nghe câu chuyện của chị vú nuôi đang chăm con mình. Chị có một đứa con nhỏ ở quê. Để đi làm kiếm tiền, chị gửi con cho người thân chăm sóc gần như 24/24. Mỗi tháng ngoài chi phí sinh hoạt, phần lớn thu nhập còn lại chị dùng để trả cho người giữ trẻ (hoàn cảnh khá giống mình)

Nói thật, nếu nhìn từ bên ngoài thì chắc những bà mẹ như mình và chị vú nuôi rất dễ bị phán xét: Con mình không chăm mà đi chăm con người khác; Tiền kiếm được lại phải mất một phần để gửi con, chẳng còn lại bao nhiêu, không bõ công. Thà ở nhà chăm con còn tiết kiệm được 1 khoản, tính toán như thế còn tốt hơn.
Nghe có vẻ việc đi làm chẳng đáng. Nhưng có lần tâm sự nói chuyện, chị nói mình: "Ai cũng nghĩ mẹ nên ở nhà chăm con mình, vừa tiết kiệm tiền vừa gần gũi con. Đi làm thì 3 cọc 3 đồng, chẳng dư bao nhiêu mà mẹ con xa cách. Không đáng! Nhưng chị không thấy thế. Nói thật, nếu chị ở nhà chăm nó thì chắc hai mẹ con chết đói".
Đó là cách nhìn thứ nhất: Đi làm để có tiền nuôi con.
Thật sự nếu chỉ có 2 mẹ con cứ ôm nhau quanh quẩn ở nhà 24/7 thì đừng nói là tiết kiệm, tiền ăn cũng không có, không thể duy trì cuộc sống được. Tình yêu thôi không thể đóng học phí cho con, không thể trả tiền viện phí khi con ốm, cũng không thể giúp con có một tương lai tốt hơn. Trường hợp chị vú có đặc biệt một chút là một single mom nên chị phải độc lập hơn, cố gắng hơn. Nhưng nếu giả định trong trường hợp gia đình thông thường, việc đi làm cũng tốt hơn bởi cách nhìn thứ hai này: Đi làm để duy trì cơ hội phát triển bản thân.
Bây giờ con còn nhỏ nên cần mẹ nhiều nhưng rồi vài năm nữa con cũng đi học, có thế giới riêng, mẹ có nhiều thời gian rảnh hơn, mẹ không cần ở nhà cả ngày để trông con nữa.
Nhưng nếu nghỉ làm vài năm liên tục thì sao?
Kiến thức lỗi thời. Kỹ năng bị mai một. Mối quan hệ nghề nghiệp gần như mất hết. Có những người mất vài tháng để tìm việc. Có người mất vài năm. Có người thậm chí không thể quay lại công việc mình từng làm. Muốn quay lại thị trường lao động chưa chắc đã có ai nhận.
Mình nghe đến đó tự nhiên thấy được an ủi rất nhiều. Mình năm nay 28 tuổi và đang là mẹ của một em bé 9 tháng. Mình hiểu cảm giác muốn ở cạnh con mọi lúc và cảm giác dằn vặt khi phải xa con để đi làm. Có những lúc nhìn bảng lương cuối tháng, trừ tiền này tiền kia xong tự hỏi liệu có đáng không. Nhưng nếu chỉ nhìn vào số tiền còn lại cuối tháng thì có lẽ mình đang bỏ qua rất nhiều thứ.
Mình đang giữ được công việc. Mình đang duy trì kỹ năng. Mình đang học thêm những điều mới. Mình đang xây dựng các mối quan hệ. Mình đang phát triển bản thân. Mình đang tạo ra cơ hội để vài năm nữa có thể kiếm được nhiều tiền hơn hiện tại.
Nói cách khác, mình không chỉ làm vì số tiền của hiện tại. Mình đang làm vì giá trị của bản thân trong 5 năm, 10 năm tới. Mình nghĩ có một điều mà nhiều người thường bỏ quên. Khi người mẹ ở nhà quá lâu, chi phí không chỉ là số tiền lương bị mất. Mà còn là những cơ hội phát triển bị bỏ lỡ. Là khả năng cạnh tranh trong công việc giảm dần. Là cảm giác bản thân ngày càng thu hẹp lại trong bốn bức tường, quanh quẩn với bỉm, sữa, giấc ngủ và việc nhà.

Mình biết không phải người mẹ nào cũng giống nhau. Có người thật sự hạnh phúc khi toàn thời gian ở nhà với con. Và điều đó hoàn toàn tuyệt vời. Nhưng cũng có những người như mình. Yêu con vô cùng. Nhớ con vô cùng. Nhưng vẫn muốn đi làm, phát triển, muốn nhìn thấy bản thân tiến về phía trước mỗi ngày.
Không phải vì mình tham công tiếc việc. Cũng không phải vì mình yêu công việc hơn con. Mà vì mình tin rằng một người mẹ hạnh phúc, tự tin và không ngừng phát triển sẽ có nhiều khả năng mang đến cho con một cuộc sống tốt hơn trong tương lai.
Nên nếu bạn đang gửi con khi con còn rất nhỏ để đi làm, trong khi thu nhập hiện tại chỉ vừa đủ tiền giữ trẻ và bỉm sữa, mình nghĩ bạn không cần cảm thấy có lỗi. Có thể bạn không chỉ đang kiếm tiền cho hôm nay. Bạn đang đầu tư cho chính mình. Và đôi khi, đó cũng là một trong những khoản đầu tư tốt nhất dành cho con.


Bình luận